Tôi Muốn Có Một Mái Nhà

Tôi Muốn Có Một Mái Nhà

0.0(Đánh giá đầu tiên)
Full
50,7k lượt xem
70 chương
Thời gian đọc:
19 giờ 16 phút
Độ dài:
289.078 từ
Số chương:
70
Cập nhật:
10/05/2020

Giới thiệu truyện

- - Mở đầu: - Lâm Gia Nhạc tên gọi Gia Nhạc, bà nội nói là ý muốn gia đình vui vẻ, thế nhưng từ nhỏ đến lớn cậu vẫn cứ không biết gia đình hòa nhã vẻ là như thế nào. Cậu cảm giác tên của mình không sai, họ cũng không khó nghe, nhưng đến khi đặt chúng cạnh nhau, thực sự mẹ nó rất có ý châm chọc. Lâm Gia Nhạc, không phải là nhà bên hòa nhã vẻ sao, khó trách cậu luôn luôn nghe được tiếng cười vui vẻ từ nhà hàng xóm, lúc chúng cười đùa quây quần cậu đang trong quá trình một mình cô đơn nghe trộm những tiếng cười ấy, giống như là một con chuột nhắt trốn nơi góc nhà âm u. Cho nên đối với tên họ của mình cậu hận đến tận xương tủy. Hai người cho cậu sinh mệnh kia chưa từng cho cậu một mái nhà, càng không hiện diện chuyện trong tương lai sẽ xây nên một mái ấm vui vẻ. Cậu vô cùng ghét người khác gọi họ tên mình, hoặc là là gọi Tiểu Lâm, hoặc là gọi Gia Nhạc, Nhạc Nhạc, Tiểu Nhạc đều được, trăm ngàn lần đừng nắm giữ gọi Lâm Gia Nhạc. “ Gia Nhạc, ngoài cửa hiện diện người tìm. ” Lúc bạn học gọi Lâm Gia Nhạc thì cậu đang cắm cúi luyện từ vựng tiếng Anh, thời gian thi thử sắp tới rồi, cậu mong muốn thi tốt một chút. “ Ai thế? ” Nghe ngắm tiếng gọi, cậu ngẩng đầu lên, trong lòng lại hơi giật mình “ Chú Tư! ” Người hiện đang đứng ở cửa phòng học là chú Tư hàng xóm của cậu, ống quần chú xắn cao, trên đùi còn dính vệt bùn đất, chân đi một đôi dép lê trước đây đã mòn, gương mặt tràn ngập vẻ nôn nóng hướng vào phòng học tìm bóng cậu. Lâm Gia Nhạc đứng lên đi ra ngoài, trong vô thức vừa mới đẩy đổ không hiểu bao nhiêu cái bàn, bình vẫn thường chỉ có được bà nội đến trường học tìm cậu, lần này lại là chú Tư vốn hết sức không thân thuộc, một lần nữa vội vàng như thế, trong lòng cậu dâng lên dự cảm bất an sâu sắc. Thật ra, bạn nữ vốn ngồi trước cậu kêu lên “ này này, lâm gia nhạc cậu là cái quỷ gì thế, chậm một chút không được à? ” lâm gia nhạc không cãi với cô ấy, chỉ riêng việc cô lôi cả đám đó lẫn tên cậu ra gọi, nếu như là bình thường nhất định cậu sẽ sửa lại, lúc chạy đến cửa giọng trình bày đã có chút run rẩy không kiểm soát được “ chú tư, sao chú lại tới đây? ” chú tư kéo cậu đến phía cầu thang, chỗ đó ít người qua thêm lần nữa hơn một chút. Chú do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn nói ra “ Nhạc Nhạc, bà cháu mất rồi. ” sstruyen mời các bạn xem tiếp..
Trang chủThể loạiTopCủa tôi