Trang 1 / 2
Nhung Âm bởi cứu người mà chết, được Thiên Đạo sắp đặt xuyên vào thân thể của một giao nhân, bổ sung thêm một năm thọ mệnh còn thiếu. Giao nhân nắm giữ dung mạo khuynh thành, nước mắt như là châu, bị người bắt và tiến cống cho quốc quân.
Khi nhìn thấy gương mặt tối tăm của hoàng đế, Nhung Âm mới nhận ra mình đã xuyên vào một cuốn tiểu thuyết mà trước đây mình từng đọc.
Trong nguyên tác, hoàng đế chỉ là phông nền, cuối cùng hắn trải qua loạn thế, trở thành khai quốc hoàng đế. Thế nhưng do mắc chứng mất ngủ nghiêm trọng, tính cách hắn trở nên tàn nhẫn, giết người như ma.
Trong 5 năm cầm quyền, hắn trước đây đã giết không ít thần tử, khiến cả triều đình đều cảm thấy bất an và âm thầm mắng hắn là bạo quân.
Do thiếu ngủ đồng thời sức khỏe yếu kém, bạo quân Tông Chính Tiêu đã chết trẻ.
Sau thời điểm Tông Chính Tiêu qua đời, cháu trai hắn, cũng chính là nam chính trong nguyên tác, lên ngôi và cùng công chúa của triều đại trước phát triển một mối tình đầy bi kịch, ngược tâm.
…
Phải thừa nhận rằng, nhung âm vốn nghĩ rằng khi rơi vào tay bạo quân tông chính tiêu, một năm còn lại của mình không lâu nữa sẽ không dễ dàng gì. Ai ngờ, Tông Chính Tiêu lại đối xử với cậu rất tốt.
Trong ao chật hẹp không nắm giữ chỗ bơi, Tông Chính Tiêu đã từng cho cậu một hồ nước to lớn; vào lúc cậu bị thương, Tông Chính Tiêu tự mình băng thuốc cho cậu; khi cậu đói bụng, Tông Chính Tiêu lại mang đến những món ngon hải sản … là điều hiển nhiên.
Điều duy nhất khiến Nhung Âm không vui mừng chính là việc Tông Chính Tiêu không ngừng thích nắn mặt cậu.
Nhung Âm lén lút mắng trong lòng: “ Đồ đần! ”
Kết quả, Tông Chính Tiêu càng nắn mạnh tay hơn.
Đơn giản là một ngày, nam chính trong nguyên tác xuất hiện, đang nằm phơi nắng trên đùi tông chính tiêu. Nhung Âm thầm nghĩ: “ Đây chính là Tông Chính Tiêu, sau khi lên ngôi đã lập công chúa triều trước làm vợ, khiến cho những người còn lại của triều đại cũ gây ra loạn lạc, suýt chút nữa diệt quốc sao? ” là điều không thể phủ nhận.
Không lâu sau, những người hầu ở hồ nước nói chuyện phiếm, tiết lộ rằng cháu trai của Tông Chính Tiêu đã âm thầm cấu kết với những người còn thêm lần nữa của triều đại trước, không những thế còn mấy ngày trước cùng với công chúa triều trước đã bị chém đầu; những kẻ còn lại cũng đã bị tiêu diệt hoàn toàn quả là như thế.
Nhung Âm mới hiểu ra rằng Tông Chính Tiêu nắm giữ thể nghe thấy tiếng lòng của mình.
Nhớ lại những lần cậu vừa âm thầm mắng Tông Chính Tiêu, Nhung Âm sợ hãi đến mức ngụp xuống nước, thế nhưng vẫn bị Tông Chính Tiêu kéo ra ngoài.
Cậu run rẩy, trong khi Tông Chính Tiêu một lần nữa mỉm cười: “ A Âm, ngươi đã nhắc mãi về các loại giấy, thuốc nổ, than đá, có muốn cùng ta nói chi tiết hơn không? ”
Nhung Âm đáp: “ Nếu nói, ngươi sẽ thả ta sao? ”
Tông Chính Tiêu: “ Không thả, ta còn muốn ngươi xây dựng Hoàng Hậu của ta. ”
Nhung Âm: QAQ
Nhung Âm: “ Vừa mới hy vọng lại muốn, đồ lưu manh! ”
Tông Chính Tiêu mỉm cười: “ Ừ, đúng là ta. ”
Nhung Âm: “ … … ”