Trên thế giới này, không ai mang nỗi đau sâu đậm khiến bọn đó mong muốn chấm dứt cuộc đời. Trúc Chi từng nghĩ giống như thế nên cho đến khi mà cô rơi vào hoàn cảnh đau lòng này.
Phải thừa nhận rằng, cô đứng trên đỉnh tòa nhà cao, nhìn ngắm ánh trăng lung linh giữa bầu trời đêm. Nhưng đó không đủ để xoa dịu nỗi đau cô đang trong quá trình phải chịu đựng.
“ Cứ nhảy đi thôi, tại sao còn chờ đợi? ”, giọng tuyên bố kỳ lạ đọng vào tai cô, có thể là giọng của chính cô, nhưng lại không phải.
Nhảy xuống liệu tồn tại khiến cô cảm thấy thoải mái hơn, hay duy nhất khiến cô tiếp tục đau đớn trong bóng tối?
Quả thực, cô đắm chìm trong suy nghĩ, nước mắt rơi từng giọt, cảm giác nghẹn ngào như ai đó đang bóp nghẹt trái tim của cô.
“ Với điều kiện có kiếp sau, hãy cho tôi sống một cuộc đời đầy đủ ”, Trúc Chi thì thầm, như đang lên tiếng với chính mình, như là hiện đang cầu nguyện với tổng thể của cuộc đời.