Nhân vật phụ: Khác
Khác:
Một câu tóm tắt: Đừng có meo meo với tôi!
Thông điệp: Luôn hướng về phía trước.
Trang 1 / 2
Khương Hành sống vô tư lự suốt 18 năm, cho đến khi mà đột ngột bị báo tin rằng cậu chính là " giả thiếu gia " bị tráo đổi từ nhỏ. Vốn là cậu chủ quý giá của nhà họ Giang, trong nháy mắt cậu trở thành một kẻ mồ côi không nơi nương tựa.
Chưa kịp hoàn hồn trước tin tức này, một chiếc xe tải mất lái lật ngang, đè chết cậu ngay tại chỗ.
Lần nữa mở mắt ra, cậu phát hiện mình không chỉ xuyên đến bốn năm sau, mà còn biến thành một con mèo hoang.
Một con mèo mới cai sữa hơn một tháng, lại mắc bệnh nặng, có thể chết bất cứ lúc nào.
Khương Hành giơ lên bàn chân lông xù của mình, ngơ ngác nhìn gió cuốn qua, "... "
Tạo ra mèo kiểu gì bây giờ?
Phải thừa nhận rằng, không hiện diện chút kinh nghiệm sinh tồn nào, khương hành sau khi tự biến mình thành một con mèo xám xịt, bẩn thỉu mới hạ quyết tâm tìm một người " ngốc nhiều tiền " để lừa mà sống.
Thế là cậu lẻn vào trường đại học mà trước khi chết cậu đã đăng ký thi vào.
Giữa đám đông, cậu nhìn quan sát Lục Nghi Xuyên – người bạn thanh mai trúc mã từ tí hon của mình điều này thật rõ ràng.
Chú mèo nhỏ bẩn thỉu lao ra khỏi bụi cỏ, đâm sầm vào giày của Lục Nghi Xuyên, sau đó mềm nhũn ngã ra đất, bộ dáng " tông xe lừa gạt " rõ ràng không thể lầm được.
Lục Nghi Xuyên vốn định rời đi, tuy nhiên khi nhìn vào đôi mắt sáng rực như tinh tú của con mèo nhỏ xíu, anh dừng lại một chút, chậm rãi ngồi xuống, đầu ngón tay chạm nhẹ vào trán vật đó, giọng nói vẫn luôn trầm ấm như thường, " Em muốn bước với anh không? "
"Meo~"
Tấm vé ăn hạng sang, kích hoạt!
Lục Nghi Xuyên, nghiên cứu sinh năm hai ngành Triết học của Đại học A, nam thần công nhận của cả trường, danh tiếng thuận lợi đến mức khiến người ta phải kinh ngạc.
Anh luôn điềm đạm lý trí, đối xử với tất cả mọi người bằng sự kiên nhẫn kết hợp với lịch thiệp, tác phong không nắm giữ chút tì vết nào.
Bao nhiêu năm qua, số người tỏ tình với anh, dù nam hay nữ, đếm không xuể, nhưng anh chưa từng đồng ý ai.
Có người tò mò: " Anh ấy thích kiểu người thế nào nhỉ? ".
Người đàn ông ngước nhìn bầu trời, mặt trời chói chang khiến đôi mắt đau nhức.
Anh mỉm cười, nói: " Giống như mặt trời như vậy. "
Chỉ mỗi tiếc rằng, mặt trời của anh đã vĩnh viễn chìm xuống đáy biển vào năm anh 20 tuổi là điều hiển nhiên.
Từ đó,
Thế giới không còn chút ánh sáng nào chính là thế.
Khương Hành cảm thấy làm mèo của Lục Nghi Xuyên là quyết định đúng đắn nhất cuộc đời cậu.
Người đàn ông này chưa từng hạn chế sự tự do của cậu, thức ăn mèo đầy đủ, pate có thể ăn thỏa thích, cậu tồn tại thể lang thang bên ngoài vài ngày mà không bị ai phát hiện.
Cho đến vào lúc Lục Nghi Xuyên đột nhiên nhập viện. Khi tỉnh lại, anh buộc một sợi dây đỏ lên cổ cậu, và từ đó, mọi thứ thay đổi.
Cửa sổ lúc nào cũng mở rộng nay bị đóng kín. Người đàn ông thường xuyên không về nay gần như ở trong ký túc xá 24 / 7.
Cậu thấy bí bách, anh liền dắt cậu đi dạo. Nếu nói chính xác thì, cậu ngắm ký túc quá chật, anh lập tức dọn vào biệt thự không nhỏ hơn...
Chỉ cần phải cậu rời khỏi tầm mắt Lục Nghi Xuyên hơn mười phút, anh luôn luôn sở hữu thể tìm trông thấy cậu một cách chính xác.
Anh cầm trong tay hộp pate yêu thích nhất của cậu, đáy mắt trầm xuống, khó đoán.
" Nhung Nhung, về nhà thôi. "
Khương Hành: QAQ
Cậu cũng không hy vọng về đâu, nhưng mà... có pate mà!!!
Lưu ý: Công ( Lục Nghi Xuyên ) không có tam quan đúng đắn, không phải người tốt đẹp.
Cũng phải thừa nhận là thể loại: hiện đại, tình yêu độc nhất, duyên trời định, thanh mai trúc mã, trọng sinh, thú cưng đáng yêu.
Quả thực, nhân vật chính: khương hành, lục nghi xuyên
Nhân vật phụ: Khác
Khác:
Một câu tóm tắt: Đừng có meo meo với tôi!
Thông điệp: Luôn hướng về phía trước.