Một người đàn ông trung niên vừa xuất hiện từ chiếc xe vừa dừng lại, bảo vệ bên cạnh cói chiếc ô che cho ông ta. Cố Uyên gặm nhấm, nhìn người đàn ông kia với gương mặt bóng nhẫy đầy dầu, đầu trọc lóc, bụng bia căng tròn. Ánh mắt tham lam của người đàn ông này không rời khỏi cơ thể mảnh khảnh trắng nõn của Cố Uyên.
" Em bán giá bao nhiêu một đêm? "
Có thể thấy rằng cố uyên co rúm một lần nữa, nhưng suy nghĩ đến số tiền phẫu thuật cho em trai, cô quyết tâm bước tiến: " một tỷ đồng. "
" Một tỷ đồng cho một đêm? Đủ để tôi phá vỡ mấy em người mẫu còn trinh cả rồi. Mày không nhìn thấy mình duy nhất là một người vô danh sao? " Người đàn ông chối bỏ đòi hỏi vẫn luôn kháng cự, nhưng Cố Uyên giữ vững giá của mình. Nếu không đủ một tỷ, cô không thể giúp được cho em trai mình.
Gió lạnh thổi đến, làm da trắng tựa như tuyết trên cơ thể của Cố Uyên run lên bởi lẽ lạnh.