- - Văn Án - Cơ thể không ngừng rơi xuống dưới, sợ hãi và bất lực khi không thể túm được vật gì, cùng với đó là cảm giác khó thở mãnh liệt, khiến Mẫn Đăng hiện tại đang nằm trên sofa bỗng mở mắt ra thật sự là vậy. - - Ánh đèn chiếu thẳng vào mắt, toàn thân Mẫn Đăng run lên một cái, sau đó cứng đờ trên sofa, hô hấp gần như dừng thêm lần nữa mấy giây là điều hiển nhiên. Quả thực, - nhưng chẳng mấy chốc, ánh đèn màu ấm trong căn phòng, khăn trải bàn trà ấm áp đều làm cho mẫn đăng nhanh chóng lấy lại tinh thần. - Ở đây an toàn. Mẫn Đăng thở hổn hển đứng lên, duỗi tay với lấy tách trà uống vài ngụm lớn. Cậu không biết mình ngủ trong bao lâu, trà đã nguội rồi. Cậu nhìn chằm chằm đáy chén trà đơ ra mấy giây, vươn cánh tay hiện đang run ra, cầm lấy mấy lọ thuốc đặt dưới bàn trà. Nhìn viên thuốc trong tay, trên mặt Mẫn Đăng xuất hiện vẻ kháng cự và chán ghét hết sức rõ ràng. Nhưng chỉ là chuyện trong nháy mắt, cậu lập tức nhíu mày một lần nữa, ngửa đầu uống thuốc. - - Một tách trà lớn nhanh chóng thấy được đáy, Mẫn Đăng lại rót đầy một tách, ủ trong lòng bàn tay. sstruyen mời các bạn đọc tiếp..