Lần đầu tiên ngẫu nhiên vô tình đùa giỡn hắn, nàng bảo: người có lúc thất thủ, ngựa có thời điểm mất móng, tiên thôi, cũng có thời điểm hoảng thần... Lần thứ hai thần trí không rõ cợt nhả hắn, nàng một lần nữa nói: đây là đêm trăng tròn, tật cũ phát tác.. chẳng còn gì để bàn cãi. Lần thứ ba sau lúc say rượu, trong lễ mừng thọ Thiên đế nàng mắc mưu người ta cưỡng hôn hắn, nàng nói... Nàng thật không còn mặt mũi để nói, trực tiếp thu thập đồ đạc, bỏ trốn mất dạng … Bởi đối tượng khốn khổ nàng không hầu ý cẩn thận, chính là thượng tiên tối cao của tiên giới - Dạ Uyên thượng tiên! Còn nàng đường đường là vị tiên phẩm nhất tiên giới - Phất Dao các chủ của Linh Tiêu cung, thực thực tình là xây dựng sao, làm sao đây! Mà sâu trong trí nhớ nàng... hình giống như có một đám sương mù dày đặc, trải bất tận, vén cũng không ra. Trăn trở tam sinh tam thế, đến tột cùng là bỏ lỡ ở đâu?