Đau đầu quá. Cứ như đang có búa bổ vào đầu vậy là điều không thể phủ nhận. Thành thật mà nói, cái quái gì đang diễn ra bởi vậy? " Ào " một xô nước hắt thẳng vào người nàng. Giữa trời mùa đông như thế nên mà tạt nước, khác nào muốn lấy mạng người. " Này, ngươi có thức dậy không? Muốn tạo ra biếng hả? Còn biết bao việc trong nhà bếp hiện đang đợi ngươi đấy. Muốn chết thì cũng phải làm xong việc mới được chết. " Giọng tuyên bố non nớt, ngây thơ song những lời thốt ra lại chua ngoa, cay độc đến đáng sợ. Nàng miễn cưỡng mở mắt, đứng dậy. Xuyên không? Xuyên hay không gì cũng phải giữ tính mạng rồi hẵng hay. Thành thật mà nói, trần thanh nguyên nàng không có tài cán gì, mỗi là rất biết thức thời, thích ứng nhanh với hoàn cảnh. Ngẩng đầu lên, nàng phải nhìn rõ mặt người này, " có thù không báo không phải quân tử " như vậy đó. Nàng chẳng bao lâu nữa sẽ trả lại xô nước này. Một gương mặt non choẹt, không nắm giữ đường nét, cá tính, không thể gọi là đẹp tuyệt, chỉ mỗi có thể coi là dễ nhìn. Truyện xuyên không của nàng có phải hay không vừa bắt đầu, mọi thứ bắt đầu rơi vào vòng xoay định mệnh hay tiếp diễn gì nữa.