Nhan Thiên Uyển không phải con nhà nghèo khó gì, sau khi du học trở về ba cô muốn cô vào công ty tạo nhưng cô bướng bỉnh không muốn bị ba mình hay anh trai quản thúc nên bỏ ra ngoài xin việc. Phải nói rằng, do thế cũng chuyển luôn ra ngoài chỉ liên lạc về nhà chứ không cho ba mẹ nhận ra nơi ở. Ba mẹ cô biết cô bướng bỉnh do đó cũng không dịch chuyển tìm nếu không cô không liên lạc về nhà luôn lại còn chạy tán loạn tìm cô về. Phải thừa nhận rằng, cô tuy bướng bỉnh nhưng mọi lúc về đứa con thực thi ba mẹ cô tự hào nhưng không ai biết rằng ẩn sâu trong lớp vỏ bọc ấy cô là một sắc nữ chính hiệu vừa mới bắt đầu đọc tiểu thuyết h văn từ hồi cấp ba. Hôm nay là ngày đầu tiên cô đi đến làm cư nhiên lại dậy trễ chẳng là hôm qua đọc H văn đến gần sáng mới chịu ngủ. Cô ra ngã tư bắt xe buýt thế nhưng bị trễ chuyến vì thế cô chạy như bay đến tập đoàn Nam Cung chỉ lo ngày đầu tiên đã đi trễ chẳng bao lâu nữa sẽ bị đuổi thẳng cổ cho mà xem. Vừa vào cửa đã chạm phải một lồng ngực rắn chắc bị bất ngờ cô ngã ngồi trêи mặt đất vừa la toáng lên: ” Á … chẳng còn gì để bàn cãi. “ Người vừa va chạm với cô đi thẳng chẳng hé lấy một chữ. Cô do quá tức giận phát ngôn như hét: ” Đụng phải người ta không xin lỗi lấy một câu đúng là tên vô một lần nữa. “