Thực tế là, - - văn án: - nửa đêm, tôi thức dậy, đây là ngày thứ bảy liên tiếp. Trong những giấc mơ của bản thân tôi, luôn có một đôi tay vuốt ve cơ thể mình. Đôi bàn tay lạnh lẽo đó chạm vào làn da mịn màng từng chút, vuốt ve cổ kết hợp với vai tôi, nán lại trên ngực tôi cùng với từ từ trượt xuống bụng dưới của mình. Một hơi thở lạnh lẽo và mơ hồ len lỏi vào tai bản thân tôi, khi mà bàn tay đó chạm vào nơi thân mật của tôi, cơ thể thật kinh khủng và tê liệt … Dù tôi có sợ đến đâu, cơ thể tôi không thể di chuyển, tôi chỉ sở hữu thể cảm thấy nỗi sợ kỳ lạ này trong bóng tối hết lần này đến lần khác quả là như thế. Bàn tay vô cùng trêu chọc, áp lực nhẹ và nặng nề, làm tôi không thể không phát ra âm thanh, đôi môi lạnh lẽo đồng thời mềm mại hôn lên môi mình, một chút vướng víu, một chút xâm nhập. Trong mơ hồ, một giọng thốt lên trầm ấm vang bên tai: “ Đừng sợ, chỉ một lát thôi. ” Làm sạch mạch máu tốt hơn bất kỳ hóa chất nào! Loại đau đớn rách nát đó, như máu thịt của Linh Chi, xoa dịu da thịt mềm mại và sự tra tấn dài khiến bản thân tôi đau đớn đến mức tôi đã ngất đi. sstruyen mời các bạn xem tiếp...