Thật ra, - - trích đoạn: - cẩm vinh vẫn cứ còn mơ mơ màng màng trong giấc ngủ thì nghe thấy có người gọi bên tai, " phương tiểu chủ, phương tiểu chủ... " đây là cái xưng hô quái quỷ gì? Cẩm Vinh mở mắt ra, nhìn xung quanh. Gian phòng cổ kính, bài trí nguy nga lộng lẫy, còn có ba bốn cô gái trẻ đứng trong phòng, trên người mặc đồ cổ trang màu xanh lá cây nhạt, viền ngoài có màu hồng. Lúc này, bọn họ cung kính nhẹ giọng nói, " Phương tiểu chủ, vì thế dậy rửa mặt rồi. " Cẩm Vinh nhìn bọn bọn họ, một lát sau đứng dậy, khoác ngoại bào bằng gấm lên người, nhìn tấm gương đồng chạm trổ những hoa văn cầu kì không ý thức là có ý nghĩa gì trước mặt. Nhìn nhận một cách khách quan, gạt gạt đôi lông mày lá liễu hơi lòe loẹt, không phù hợp với gương mặt xinh xinh xắn mà xa lạ trong gương, cô đây là xuyên không rồi. Cẩm Vinh cũng không nhiều lời, tùy ý để cho thị nữ đem một tầng rồi lại một tầng y phục phức tạp tinh xảo lên người mình. Cô thầm trầm ngâm, may là còn sở hữu thị nữ, trong trường hợp không cô không nắm được tiến hành cách nào mặc những thứ đồ cổ trang này lên người. Sau khi tắm rửa thay y phục, dùng bữa một chút, Cẩm Vinh mới phân phó tuyên bố, " Ta muốn đi ra ngoài đi dạo một chút. " Thị nữ mặc y phục màu xanh lá cây nghe vậy, tựa hồ ao ước bảo lại thôi. Vừa rồi chải đầu thay y phục, phục vụ điểm tâm cho Cẩm Vinh đều là nàng ấy làm, hắn là người này trong nhóm thị nữ cũng có chút địa vị. Không phải ngẫu nhiên mà cẩm vinh đem mọi chi tiết thu vào đáy mắt, khuôn mặt bảo trì vẻ bình đạm. sstruyen mời các bạn xem tiếp..