“ Nữ nhân cũng có thể tranh tú cầu? ” Nữ tử không hiểu, nghiêng đầu hỏi nam tử đang trong quá trình ôm mình. Phải thừa nhận rằng, “ sao như vậy? Cảm thấy hứng thú? Nàng cũng muốn tranh? ” Nam tử nhìn đám người bay qua bay lại còn cướp tú cầu, cảm thấy có chút hứng thú. “ Thật sự được sao? Vậy ta đây liền chơi đùa một chút! ” Nàng phi thân lên, một tay lấy tú cầu ôm vào ngực, vừa mới định ném tú cầu đi, đúng lúc này, tiếng còi vang lên, mọi người đồng loạt nhìn về phía hai người. “ Chúc mừng cô nương, công tử nhà ta cho mời ” “ Công tử nhà ngươi? ” Nàng cả kinh, đây là nam nhân ném tú cầu? “ Hắn không phải nữ nhân ư? Chết tiệt, như là thế nào thêm lần nữa thành nam nhân? ” Sắc mặt nam tử lập tức đen thui, nam nhân cũng ném tú cầu? Thói đời thay đổi từ lúc nào rồi? “ Thiên huynh vừa lâu không gặp, sao tính tình vẫn tiếp tục nóng nảy như do đó? ” Thanh âm tao nhã từ phía sau vang lên, nam nhân mặt trước đây đã ao ước đen thành than, đáng chết, sao giọng bảo này lại quen tai chẳng khác gì vậy? Quả thực, “ xem ra vũ nhi nhất định là người của ta, huynh nói có phải hay không? ” giọng phát biểu này, không phải......? Mỗ nữ nhìn nam nhân tựa như tiên giáng trần đang tiến về phía nàng, nhất thời có cảm giác bị sét đánh ngoài khét trong sống, dở khóc dở cười nhẹ nhìn nam nhân bên cạnh, nhỏ giọng than thở: ” Tú cầu này là chàng để cho ta bước bắt đấy nhé.... ”