Danh sách
Thể loại
- Ngôn Tình
- Kiếm Hiệp
- Đô Thị
- Khoa Huyễn
- Huyền huyễn
- Dị Năng
- Lịch Sử
- Võng Du
- Trọng Sinh
- Trinh Thám
- Quan Trường
- Truyện Sủng
- Truyện Gia Đấu
- Truyện Cung Đấu
- Đông Phương
- Bách Hợp
- Hài Hước
- Cổ Đại
- Truyện Ngược
- Light Novel
- Việt Nam
- Truyện Khác
- Tiên Hiệp
- Dị Giới
- Quân Sự
- Xuyên Không
- Phương Tây
- Linh Dị
- Truyện Sắc
- Truyện Nữ Cường
- Đam Mỹ
- Điền Văn
- Mạt Thế
- Truyện Teen
- Nữ Phụ
- Thám Hiểm
- Đoản Văn

Võ Lâm Kim Dung Tournament
Thời gian đọc:
15 giờ 33 phút
Độ dài:
233.244 từ
Ngày đăng:
31/10/2019
Cập nhật:
31/10/2019
Giới thiệu truyện
Trung Thần Thông Vương Trùng Dương, tay chắp sau lưng, đứng tít trên đỉnh Hoa Sơn phủ kín mây mù. Đơn giản là từng đợt gió dũng mãnh thổi tới khiến râu tóc và đạo bào của lão tung bay phần phật. Trông lão lúc này tựa như một tiên nhân đắc đạo trên đường vân du tứ hải, đương tạm dừng chân mà vãn cảnh nơi đây là điều hiển nhiên. Thật ra, không yêu cầu ngoái lại còn lão cũng nhận ra, tên sư đệ lão ngoan đồng châu bá thông và đám đồ đệ toàn chân thất tử đang đứng dưới đó một đoạn, thì thầm chỉ trỏ ra chiều nể phục lão lắm. Cơ mà, trên này gió khỏe khoắn quá, nãy tới giờ phải cố hết sức lão mới giữ được thăng bằng. Trộm nhìn xuống dưới, Vương Trùng Dương thầm nghĩ: “ Sảy chân một cái là thành Người Rơi ngay lập tức. Vực sâu thăm thẳm thế này ắt chết mất xác chứ chẳng phải chơi. Biểu diễn tý lấy lệ giống như thế chắc cũng đủ rồi. ” Nghĩ sao làm vậy, lão xoay mình lại, nhún nhún lấy đà mấy cái rồi tung người lộn ba vòng trên không, bảy vòng dưới đất, đoạn bật tôm cái tách, thoắt cái lão đã đứng trước mặt Châu Bá Thông cùng với bè lũ bảy tên. Cả bọn kia lập tức huýt sáo hò reo, vỗ tay rào rào một hồi mới dứt. Thiết Cước tử Mã Ngọc, xun xoe chạy tới giơ ngón tay cái trước mặt Vương lão mà hót: - Sư phụ đúng là số dzách! Bọn con mà mong muốn xuống chắc phải dò dẫm mươi mười lăm phút mới xuống được đến đây. Trường Xuân Tử Khưu Xứ Cơ nào nắm giữ chịu kém cạnh, giơ liền hai ngón tay cái che luôn tay của Mã đạo trưởng mà rằng: - Phải hai mươi phút tồn tại hơn ấy chứ. Sư phụ, con xin bái phục sư phụ! Thực tế là, vương trùng dương tai nghe tâng bốc, bụng sướng âm ỉ dẫu vậy không hề với mục đích lộ ra ngoài mặt. Công phu hàm dưỡng thực cao thâm hiếm sở hữu. Lão dùng tay áo phủi đất đá tèm lem dính trên đạo bào, liếc nhìn con đồng hồ Rolex hiệu mới trấn được tối qua, đoạn nhếch miệng cười nhẹ rất giống tài tử xi nê xứ Kim Chi Giang Đông Ũn: - Tới giờ rồi. Thành thật mà nói, ta dịch chuyển kẻo muộn các bro! Vương lão dẫn đầu bè lũ Toàn Chân giáo hướng về bãi đất trống phía chân núi, gia tăng cước lực mà chạy tới. Châu Bá Thông nãy giờ nét ưu tư lộ rõ. Lão vừa đi vừa ngẫm nghĩ đoạn đanh mặt vẻ đầy quyết tâm, chạy vượt lên cả đoàn rồi quay hỏi Vương Trùng Dương một câu khiến quần đệ tử tái mặt: - Sao nãy đi qua ta không tới thẳng đó luôn mà còn leo lên đỉnh chi cho mệt hả đại ca? Vương lão trợn mắt, nghiêm giọng: - Đệ đúng là Lão Ngoan Đồng, đơn thuần nhận ra một mà hổng hiểu hai chính là thế. Một là Toàn Chân Giáo ta tới đó sớm vậy rồi thì cũng phải ngồi đợi quần hùng. Chúng ta mà tiến hành vậy chỉ tổ khiến thiên hạ chê cười chúng ta là rảnh rỗi, không có việc gì tạo ra, duy nhất rình có được đánh nhau là tới ngay. Hai nữa là nhân vật nổi bật thì không ngừng xuất hiện sau cùng. Đọc bao nhiêu truyện, xem bao nhiêu phim rồi mà đệ vẫn ko ý thức sao? Bảo sao mà võ công đệ bao năm vẫn luôn chẳng có tiến triển gì đáng kể cả. Hừm!
Danh sách chương
Trang 3 / 2

Thời gian đọc:
15 giờ 33 phút
Độ dài:
233.244 từ
Số chương:
61
Cập nhật:
31/10/2019
Giới thiệu truyện
Trung Thần Thông Vương Trùng Dương, tay chắp sau lưng, đứng tít trên đỉnh Hoa Sơn phủ kín mây mù. Đơn giản là từng đợt gió dũng mãnh thổi tới khiến râu tóc và đạo bào của lão tung bay phần phật. Trông lão lúc này tựa như một tiên nhân đắc đạo trên đường vân du tứ hải, đương tạm dừng chân mà vãn cảnh nơi đây là điều hiển nhiên. Thật ra, không yêu cầu ngoái lại còn lão cũng nhận ra, tên sư đệ lão ngoan đồng châu bá thông và đám đồ đệ toàn chân thất tử đang đứng dưới đó một đoạn, thì thầm chỉ trỏ ra chiều nể phục lão lắm. Cơ mà, trên này gió khỏe khoắn quá, nãy tới giờ phải cố hết sức lão mới giữ được thăng bằng. Trộm nhìn xuống dưới, Vương Trùng Dương thầm nghĩ: “ Sảy chân một cái là thành Người Rơi ngay lập tức. Vực sâu thăm thẳm thế này ắt chết mất xác chứ chẳng phải chơi. Biểu diễn tý lấy lệ giống như thế chắc cũng đủ rồi. ” Nghĩ sao làm vậy, lão xoay mình lại, nhún nhún lấy đà mấy cái rồi tung người lộn ba vòng trên không, bảy vòng dưới đất, đoạn bật tôm cái tách, thoắt cái lão đã đứng trước mặt Châu Bá Thông cùng với bè lũ bảy tên. Cả bọn kia lập tức huýt sáo hò reo, vỗ tay rào rào một hồi mới dứt. Thiết Cước tử Mã Ngọc, xun xoe chạy tới giơ ngón tay cái trước mặt Vương lão mà hót: - Sư phụ đúng là số dzách! Bọn con mà mong muốn xuống chắc phải dò dẫm mươi mười lăm phút mới xuống được đến đây. Trường Xuân Tử Khưu Xứ Cơ nào nắm giữ chịu kém cạnh, giơ liền hai ngón tay cái che luôn tay của Mã đạo trưởng mà rằng: - Phải hai mươi phút tồn tại hơn ấy chứ. Sư phụ, con xin bái phục sư phụ! Thực tế là, vương trùng dương tai nghe tâng bốc, bụng sướng âm ỉ dẫu vậy không hề với mục đích lộ ra ngoài mặt. Công phu hàm dưỡng thực cao thâm hiếm sở hữu. Lão dùng tay áo phủi đất đá tèm lem dính trên đạo bào, liếc nhìn con đồng hồ Rolex hiệu mới trấn được tối qua, đoạn nhếch miệng cười nhẹ rất giống tài tử xi nê xứ Kim Chi Giang Đông Ũn: - Tới giờ rồi. Thành thật mà nói, ta dịch chuyển kẻo muộn các bro! Vương lão dẫn đầu bè lũ Toàn Chân giáo hướng về bãi đất trống phía chân núi, gia tăng cước lực mà chạy tới. Châu Bá Thông nãy giờ nét ưu tư lộ rõ. Lão vừa đi vừa ngẫm nghĩ đoạn đanh mặt vẻ đầy quyết tâm, chạy vượt lên cả đoàn rồi quay hỏi Vương Trùng Dương một câu khiến quần đệ tử tái mặt: - Sao nãy đi qua ta không tới thẳng đó luôn mà còn leo lên đỉnh chi cho mệt hả đại ca? Vương lão trợn mắt, nghiêm giọng: - Đệ đúng là Lão Ngoan Đồng, đơn thuần nhận ra một mà hổng hiểu hai chính là thế. Một là Toàn Chân Giáo ta tới đó sớm vậy rồi thì cũng phải ngồi đợi quần hùng. Chúng ta mà tiến hành vậy chỉ tổ khiến thiên hạ chê cười chúng ta là rảnh rỗi, không có việc gì tạo ra, duy nhất rình có được đánh nhau là tới ngay. Hai nữa là nhân vật nổi bật thì không ngừng xuất hiện sau cùng. Đọc bao nhiêu truyện, xem bao nhiêu phim rồi mà đệ vẫn ko ý thức sao? Bảo sao mà võ công đệ bao năm vẫn luôn chẳng có tiến triển gì đáng kể cả. Hừm!
Danh sách chương
Trang 3 / 2