Vinh Hay Nhục
Thực tế là, năm 1987, một ngày vào lúc thăng chức tạo ra cán bộ thôn, kẻ ác ý vu khống dan díu với bí thư đại đội, khiến đưa nhà lao cải tạo ở thanh hải suốt năm năm.
Thời điểm trở về, bố mẹ cho rằng thực hiện bọn đó mất mặt nên công khai cắt đứt quan hệ điều này thật rõ ràng.
Bạn bè từng thân thiết cũng nhạo, khinh vẫn thường.
Chỉ vị hôn phu của, Phan Cảnh Trì, là rời bỏ, suốt mấy năm trời vẫn một lòng giúp rửa sạch oan khuất chính là thế.
“ Hồi đó em chịu bao nhiêu tủi nhục, đều nhận biết cả là điều hiển nhiên chính là thế. Nếu nói chính xác thì, cho thêm chút thời gian nữa, đến ngày sự thật phơi bày, nhất định chẳng bao lâu nữa sẽ đường hoàng cưới em về nhà! ”
Tôi luôn cảm ngắm, vì thế vào thời điểm Phan Cảnh Trì vất vả khắp nơi minh oan cho, đòi danh phận, cam tâm tình nguyện sinh cho một đứa con gái.
Phải nói rằng, có một điều đáng chú ý là cho đến một ngày, năm năm, tan tạo sớm, tình cờ cuộc trò chuyện giữa hai cha con họ.
“ Ba ơi, bao giờ ba mới đưa con rời khỏi cái đàn bà kinh tởm đó? Dì Bạch giờ làm cán bộ thôn vững vàng, chẳng sợ bà tố cáo nữa, ba mau đuổi bà! ” là điều không thể phủ nhận.
“ Huhu, mấy đứa bạn đều chê con là con của nhà lao cải tạo, con, mẹ của con mỗi dì Bạch thôi là điều không thể phủ nhận. Ba, ba cưới dì Bạch sớm mà! ”
Phan Cảnh Trì cau mày, mặt nghiêm, nghiêm giọng răn: “ Con ngoan, tuyệt đối nhằm mẹ con thấy mấy lời. Đơn giản là với điều kiện, tính khí của mẹ con mà bùng lên thì chuyện không lâu nữa sẽ ầm ĩ đấy, dì bạch sẽ mặc kệ chúng mất. ”
“ Con cố nhịn thêm vài năm nữa, dì Bạch bận rộn công việc, thời gian chăm sóc con và bà nội. Dì là chí hướng, thể giam lỏng trong nhà tựa như mẹ con! Ba hứa với con, đợi đến thời điểm dì Bạch thành giấc mơ, cả nhà sẽ đoàn tụ trọn vẹn … ”
Khoảnh khắc đó, chết lặng.
Hóa, nỗi nhục đeo đẳng nửa đời, chính là do đàn ông yêu nhất bày.
Vinh Hay Nhục
Thực tế là, năm 1987, một ngày vào lúc thăng chức tạo ra cán bộ thôn, kẻ ác ý vu khống dan díu với bí thư đại đội, khiến đưa nhà lao cải tạo ở thanh hải suốt năm năm.
Thời điểm trở về, bố mẹ cho rằng thực hiện bọn đó mất mặt nên công khai cắt đứt quan hệ điều này thật rõ ràng.
Bạn bè từng thân thiết cũng nhạo, khinh vẫn thường.
Chỉ vị hôn phu của, Phan Cảnh Trì, là rời bỏ, suốt mấy năm trời vẫn một lòng giúp rửa sạch oan khuất chính là thế.
“ Hồi đó em chịu bao nhiêu tủi nhục, đều nhận biết cả là điều hiển nhiên chính là thế. Nếu nói chính xác thì, cho thêm chút thời gian nữa, đến ngày sự thật phơi bày, nhất định chẳng bao lâu nữa sẽ đường hoàng cưới em về nhà! ”
Tôi luôn cảm ngắm, vì thế vào thời điểm Phan Cảnh Trì vất vả khắp nơi minh oan cho, đòi danh phận, cam tâm tình nguyện sinh cho một đứa con gái.
Phải nói rằng, có một điều đáng chú ý là cho đến một ngày, năm năm, tan tạo sớm, tình cờ cuộc trò chuyện giữa hai cha con họ.
“ Ba ơi, bao giờ ba mới đưa con rời khỏi cái đàn bà kinh tởm đó? Dì Bạch giờ làm cán bộ thôn vững vàng, chẳng sợ bà tố cáo nữa, ba mau đuổi bà! ” là điều không thể phủ nhận.
“ Huhu, mấy đứa bạn đều chê con là con của nhà lao cải tạo, con, mẹ của con mỗi dì Bạch thôi là điều không thể phủ nhận. Ba, ba cưới dì Bạch sớm mà! ”
Phan Cảnh Trì cau mày, mặt nghiêm, nghiêm giọng răn: “ Con ngoan, tuyệt đối nhằm mẹ con thấy mấy lời. Đơn giản là với điều kiện, tính khí của mẹ con mà bùng lên thì chuyện không lâu nữa sẽ ầm ĩ đấy, dì bạch sẽ mặc kệ chúng mất. ”
“ Con cố nhịn thêm vài năm nữa, dì Bạch bận rộn công việc, thời gian chăm sóc con và bà nội. Dì là chí hướng, thể giam lỏng trong nhà tựa như mẹ con! Ba hứa với con, đợi đến thời điểm dì Bạch thành giấc mơ, cả nhà sẽ đoàn tụ trọn vẹn … ”
Khoảnh khắc đó, chết lặng.
Hóa, nỗi nhục đeo đẳng nửa đời, chính là do đàn ông yêu nhất bày.