Chỉ mới 3 tuổi mà vừa cảm nhận được mọi thứ xung quanh, nhận thấu hiểu được những gì mà tưởng chừng người khác nhìn vào chỉ là đứa trẻ con! Đó là Vạm vỡ Tĩnh Nghiên ôm chặt chiếc gương trong tay, sờ sờ nước da so với trẻ con mềm mại hơn, lại chớp chớp đôi mắt to trong suốt óng ánh. Thực thi bà chủ gia đình, Khoẻ mạnh Tĩnh Nghiên tự nhận mình lên được phòng khách, xuống được phòng bếp, làm công việc rất dễ dàng, cô vẫn cứ cho là nhà tù không thể phá vỡ tình cảm này nhưng buổi tối hôm đó vừa mới xóa di chuyển tất cả. Phúc vô song chí *, họa vô đơn chí * *, chiếc xe buýt đó đã đoạt đi mạng sống, tuổi thanh xuân của cô. Trong lúc chờ đợi khi cô tỉnh thêm lần nữa lần nữa, ba mẹ, bản thân mình hồi bé, cô hoảng sợ thế nhưng càng kinh ngạc vui mừng hơn! Là trời cao đã cho cô cơ hội, cho cô một lần nữa sống lại. Như vậy lần này, cô thêm lần nữa sẽ không cho người đàn ông kia nắm giữ cơ hội thực hiện tổn thương mình! Ít nhất cũng phải rút được kinh nghiệm khi sống lại còn...