Không phải ngẫu nhiên mà - - mở đầu: - thương mặc mở mắt, thứ đầu tiên nhìn thấy là chùm đèn to lớn xa hoa quen thuộc. Cậu ngẩn người, phát hiện ra cả bức màn quen thuộc, cách bài trí quen thuộc, cùng với chiếc giường quen thuộc! Còn giữ cảm giác quen thuộc nơi thắt lưng khi được một cánh tay ôm lấy! Xảy ra chuyện gì! Chẳng lẽ trong địa phủ còn có Đỗ Thác với khu nhà cao cấp của hắn hay sao? Ngay khi vẻ mặt của cậu vẫn tiếp tục còn mộng bức, trên đỉnh đầu đã từng truyền đến thanh âm quen thuộc: “ Dậy rồi? ” Thương Mặc khóc không ra nước mắt, hình giống như là có cực kỳ đó! Có lẽ vì luôn nghe lời Đỗ Thác, lại dành cho hắn tình cảm nồng nhiệt, Thương Mặc tuy rằng không muốn trả lời mặc dù vậy vẫn ngoan ngoãn gật đầu. Giây tiếp theo, Thương Mặc cảm nhận được một vật thể ôn nhuyễn dán lên cổ cậu. Cũng phải thừa nhận là cậu sợ tới mức mở to hai mắt! Đệt mợ! Phải thừa nhận rằng, ở nhân gian đã bị anh dồn vào chỗ chết, tại sao đến địa phủ vẫn không buông tha cá nhân tôi! sstruyen mời các bạn xem tiếp..