“ Chạy theo nhanh lên, mỗi đòi hỏi giết được đám quái này. Trò chơi sẽ kết thúc ” Cô nói chưa dứt lời, mỗi cảm trông thấy ngực mát lạnh chính là thế. Khí lực cả người cùng côn phi hí Tà vương: Khuynh thành Triệu Hoán Sư dần bắt đầu biến mất. Phải thừa nhận rằng, cô cúi đầu quan sát một chút. Đó là một thanh trường kiếm vô cùng tinh xảo. Thật ra, mũi kiếm từ ngực của cô vươn ra ngoài. Đang lấp loé hào quang đặc biệt chói mắt. Thành kiếm này thật quen thuộc, đây không phải là thanh kiếm cô mới cho cô ấy sao? “ Đúng vậy, trò chơi của cậu chấm dứt rồi ” Âm thanh đã quen thuộc từ lâu, giờ phút này giống như địa ngục A Tu La vọng về. Hạ Mạt ra sức ước mong xoay người, nhưng trong đầu cô lúc này chỉ mỗi có một mảng mờ mịt. Ánh mắt cũng dần trở nên mơ hồ. Trước khi trước mắt dần chuyển thành màu đen. Cô đơn thuần nhìn thấy được đôi giày có hình Vân Đoá ( đám mây ) lẳng lặng trước cô. “ Nhân vật đã chết ” “ Xin lỗi, trong { Bụi Trần }, bạn trước đây đã bị đào thải ”