- Hãy phát ngôn cho chị nhận ra, cái gì đang xảy ra trong đầu em hả? Vừa nói Tiểu Minh vừa gõ gõ tay lên bàn. Cô tiếp giọng: - Em nghĩ sao hả? Trò chơi trẻ con á? Khi tháo vòng hoa trên đầu, em có thể chạy đến bên chị hầu khóc nhè hay sao? Nhìn em gái ôm cái gối vào lòng vờ như không nghe thấy, cô tức tối hét to: - Bị câm hả? Tiểu Thư bất giác đưa tay lên bịt tai mình lại, cô rùng người xuống như cái gì đó vừa bay vào người. Tiểu Minh kéo tay cô ra: - Nhận ra sợ à? Trong trường hợp vậy mau theo chị tiến tới gặp ba mẹ! Tiểu Thư lì lợm: - Em không đi. Tiểu Minh trợn mắt: - Tồn tại nghĩa là.. chính là thế. Tiểu Thư cười thích thú: - Làm cô dâu đó. Tiểu Minh nhăn mặt: - Tiểu Thư ơi là Tiểu Thư! Lấy chồng không phải chuyện đùa đâu như vậy đó. Em quen được chiều chuộng, không tạo ra động móng tay, lại chưa từng yêu ai. Đùng cái em gật đầu thổ lộ lấy chồng? Tiểu Thư vò vò mái tóc ngắn: - Lấy chồng chị làm như đại bác nổ " đùng một cái ", xời ơi! Tiểu Minh gặn hỏi: - Em đang nghĩ gì hả? Tiểu Thư hồn nhiên: - Em nghĩ em sẽ đặt tủ trang điểm của em ở đâu. Còn nữa, torng phòng ngủ của em phải có cái tủ lạnh với mục đích em ăn vặt...