- - Mở đầu: - Trời đang mưa to, lại còn một tiếng sấm rền xẹt qua chân trời, trong chớp mắt cả bầu trời đều đen kịt như vậy đó. Mai Chi dùng một mảnh vải thô khá sạch sẽ lau nhẹ vết máu trên trán thiếu niên. Lý Cẩn không có chút cảm giác nào, máu trên trán chảy xuống gương mặt thanh tú nhỏ nhắn trắng bệch. Nhìn thấy hắn nóng lên, lông mày Mai Chi nhíu chặt một lần nữa. Nàng đặt khăn ướt lên trán Lý Cẩn, hy vọng giữ thể giúp hắn hạ nhiệt một chút. Lý Cẩn chỉ nằm đó không hề động đậy, hoàn toàn không nắm giữ dấu hiệu tỉnh lại, nắm giữ thể thấy được vết thương trên đầu kia tuyệt đối thảm. Mai Chi thở dài, cảm thấy mệnh đứa nhỏ bé này cũng quá khổ đi là điều hiển nhiên. Nhìn nhận một cách khách quan, khi còn bé là một đứa trẻ rất thông minh, hơn năm tuổi té ngã hỏng đầu đã đành, cha mẹ một lần nữa mất sớm, tỷ tỷ duy nhất cũng gả cho người ta. Gia gian nãi nãi hắn ngược thêm lần nữa sống rất tốt đẹp chính là thế. Thế nhưng người thôn Trúc Khê ai lại không biết lão thái thái Lý gia đối xử không xuất sắc với đứa bé này. Muốn họ bỏ tiền xem bệnh cho nó, nghĩ cũng đừng suy nghĩ. Từ lúc sáng bên bờ sông, sau vào lúc bị đá đập vào đầu, Lý Cẩn vừa mới hôn mê hai canh giờ, quan sát hắn vẫn cứ không có dấu hiệu tỉnh lại, Mai Chi liền ước muốn đi đến Triệu gia thôn một chuyến. Phạm vi mấy dặm gần đây chỉ có Triệu gia thôn là giữ lang trung, thực sự may tỷ tỷ Lý Cẩn cũng gả đến đó. Trời mưa thực sự sự rất khổng lồ, nàng liền bảo con trai đi về lấy áo tơi. Cánh cửa gỗ đơn bạc bị một nam hài hơn mười tuổi đẩy ra, nó mặc quần áo vải thô, gầy trơ cả xương, đôi mắt đen nhánh, đôi môi mím chặt, hiển nhiên là đã bị ủy khuất. sstruyen mời các bạn xem tiếp..