- - VĂN ÁN: - " Vậy mấy người nói xem Lâm Đông phải làm sao bây giờ? " " Tuy rằng nó gọi cha chúng ta một tiếng ông, tuy nhiên nó cũng không phải nhóm đó Lâm, tuy cha đã đi rồi, cũng không cho nên để chúng ta nuôi thứ đó cả đời chứ? Bản thân chúng ta cũng có được trai tồn tại gái, đâu có được dư sức mà nuôi nó. " " Vậy hay là đưa thứ đó đến cô nhi viện tiến. " " Chuyện này... nếu như cha biết thì không xuất sắc đâu? " " Cha đã từng qua đời nửa năm rồi! Không phải ngẫu nhiên mà xây dựng sao mà biết được? " "... " cách nhau một bức tường, những câu phát ngôn của những người cô chú kia đều lọt vào tai của lâm đông, tuy rằng bé mỗi có hơn năm tuổi, thế nhưng bé cũng mơ mơ hồ hồ cảm giác được, người đồ sộ không thích bé, cho rằng bé rất vướng víu, không muốn bé, bé cảm quan sát khổ sở, không nhịn được mà nghĩ trong lòng — — — — trong trường hợp như, nếu chẳng khác gì bé cũng hiện diện cha mẹ thì tốt rồi. Nhưng ma ̀ bé không có. Bé là đứa nhỏ do ông nhặt được ven đường, lúc nhặt được bé là vào mùa đông, cho vì thế tên bé là Đông — — Lâm Đông. Lâm Đông sống cùng ông được ba năm thì ông rời xa nhân gian, các cô chú thấy bé đáng thương, thay phiên nhau nuôi dưỡng bé, nhưng dù sao cũng không phải máu mủ ruột thịt, nuôi được một thời gian thì cảm thấy chán, dần dần coi bé như một loại quần áo, muốn nhanh chóng bỏ rơi bé, nhưng lại không thể quá mức vô tình vô nghĩa, làm chuyện cười cho người khác, vì vậy mấy người họ tụ tập lại cùng nhau nhận định biện pháp. Bọn đám đó thương lượng đến thương lượng bước, cuối cùng thương lượng ra một kết quả: " Vậy đưa nó đến chỗ của Lệ Hoa đi đến. " sstruyen mời các bạn đọc tiếp..