Cha địu ta trong cái thúng tre, cứ thế cõng ta đến tận Kinh Thành.
Kẻ buôn người trả cho cha mười lạng.
Trước khi rời đi đến, cha lay ta tỉnh giấc, chỉ hầu lại một câu: có thể dễ dàng nhận thấy.
" Thước nha đầu, ở đây có được cơm ăn con phải nghe lời, biết không. "
Cha đưa tay vuốt ve mặt ta, bàn tay thô ráp nứt nẻ, mặc dù vậy lại ẩm ướt.
Ta đoán cha đã khóc, nhưng khi ta gọi với theo bóng lưng ông ấy mấy tiếng " cha ơi ".
Cha lại chẳng hề quay đầu nhìn lại.