Hai tiếng mới châm biếm tạo ra sao. A Tả đáng thương, tuy nhiên Mạc Dung Viêm cũng đáng thương không kém có thể dễ dàng nhận thấy. Cả cuộc đời hắn quẩn quanh trong thứ tình yêu ảo tưởng. Vì hắn tin là hắn yêu chứ không cảm nhận được tình yêu vì thế vừa mới bỏ lỡ quá nhiều điều... đó chính nét ngôn tình đẹp nhất trong câu chuyện. Mạc Dung Viêm đã bỏ lỡ bao nhiêu khoảnh khắc sau khi hoan ái, đáng lẽ hắn nên ôm nàng một cái thật chặt, nhưng hắn lại lạnh lùng xoay người bước đi. Đáng lẽ khi nhìn nàng chờ mong đồng thời sung sướng, hắn nên hôn nàng một cái, thật thâm tình kết hợp với dịu dàng, nhưng hắn chưa bao giờ làm thế, nụ hôn ngọt ngào hắn dành cho nàng chỉ để đền bù cho cánh tay phải bị phế. Đáng ra hắn không vì vậy hành hạ nàng, không vì thế để nàng tiến tới tại một người phụ nữ khác, nhằm rồi vĩnh viễn bỏ lỡ đứa con trong bụng nàng. Đáng ra hắn không nên để nàng thời điểm ở cạnh hắn ngoài run sợ mỗi là vô cảm, làm thế nào cũng không tốt lên được. Quả thực, tồn tại quá nhiều thứ đáng ra mà hắn do đó làm nhưng hắn chẳng bao giờ có được cơ hội sửa chữa. Người con gái mà hắn yêu nhất cho đến tận cuối cùng hắn cũng không thể ở cạnh nàng giây phút nàng ra tiến. Cái còn thêm lần nữa chỉ là vị đế vương nổi danh kiên cường nhẹ nhàng áp trán lên một tấm bia đá, trong giây phút chúng thần xoay người, lệ rơi đầy mặt...