Sinh viên Minh Diêu sau khi kết thúc kỳ thi cuối kỳ, vì chơi game xuyên đêm mà đột tử, xuyên thành thứ nữ trong phủ An Quốc công thời cổ đại.
Minh Diêu:... Học cái gì tập cái gì chứ? Giải trí làm gì? Nằm im hưởng thụ không tốt à?
Mang một gương mặt như phù dung, nàng ăn rồi chờ chết đến năm mười lăm tuổi, đích mẫu bèn hứa gả nàng cho Ôn Tòng Dương, điệt tử bên nhà ngoại.
* Điệt tử: cháu trai.
Vị hôn phu tương lai trẻ trung tuấn tú, chơi bời lêu lổng, chẳng làm vì vậy trò trống gì, phối với nàng quả là trời đất tác thành, một đôi lười biếng.
Minh Diêu chuẩn bị thu dọn đồ đạc đổi chỗ nằm, đột nhiên, đích tỷ không màng đến vị Thám hoa vừa đỗ đạt mà đích mẫu ngàn chọn vạn chọn, nhất quyết ao ước hoán đổi mối hôn sự với nàng.
Nha hoàn thiếp thân lo lắng: Nghe nói từ nhỏ cô gia đến lúc gà gáy canh ba mới di chuyển ngủ, vậy do đó tuổi còn trẻ vừa đậu Thám hoa là điều hiển nhiên. Cô nương gả qua, e là không được ngủ đủ giấc.
Quả thực, mỗi ngày minh diêu phải ngủ đủ năm canh giờ.
Nàng suy trầm ngâm, đây quả thật là một vấn đề lớn.
-
Thôi Giác xuất thân từ thư hương thanh lưu thế gia, từ tí hon đã chuyên tâm đọc sách cử nghiệp *, tràn đầy tinh thần trị thế báo quốc, tự nhận mình vô tâm vô tình.
* Cử nghiệp: chỉ mỗi việc nghiên cứu văn thư chuẩn bị cho các kỳ thi do triều đình tổ chức.
Do đó nên, khi hôn sự trước đây đã định, phủ An Quốc công đột ngột thay đổi tân nương, Thôi Giác mặc dù có chút bất mãn mặc dù vậy cũng không giận lây sang tân nương.
Chỉ cần phải tân nương an phận hiểu lễ, y cũng sẽ không bạc đãi nàng.
Đêm tân hôn.
Một hồi vuốt ve an ủi đi qua, Thôi Giác nhìn thê tử mệt lả trong lồng ngực mình, trong lòng không khỏi sinh niềm yêu mến, hỏi nàng hiện diện mong muốn gì hay không.
Tân nương đột nhiên mở to hai mắt, gương mặt trịnh trọng vấn đạo: Sáng sớm thiếp sở hữu thể ngủ trễ nhất là đến giờ nào?
Thôi Giác:.. thật sự là vậy.
-
Kỷ Minh Đạt là đích nữ của An Quốc công, thuở nhỏ nhận được vô vàn sủng ái, trong nhà không ai dám để cho nàng ấy thiệt thòi chuyện gì.
Nhưng vào một đêm nọ, nàng ấy nằm mơ thấy mình và Thôi Giác sau khi cưới nhau dường tương tự xảy ra bất hoà, mà Ôn Tòng Dương và Minh Diêu một lần nữa ngọt ngào ân ái. Ôn Tòng Dương còn do Minh Diêu mà tòng quân lập công, hầu Minh Diêu có được cáo mệnh Nhất phẩm là điều không thể phủ nhận.
Nàng ấy thà chết cũng không muốn thành thân với Thôi gia, nhất quyết cướp đoạt mối hôn sự với Minh Diêu.
Thành thân chưa đến ba tháng, Kỷ Minh Đạt và Ôn Tòng Dương đại náo một trận điều này thật rõ ràng.
Nàng ấy chạy đến điền trang hồi môn giải sầu, hay tin Nhị muội muội và muội phu đang cưỡi ngựa ở điền trang bên cạnh.
Nàng ấy không tin hai người họ có thể tâm đầu ý hợp, không kìm được cho nên đến xem thử, chỉ nhìn Minh Diêu ngồi xiêu xiêu vẹo vẹo trên lưng ngựa, ai nói cái gì cũng không chịu động đậy.
Thôi Giác giận đến đỏ mặt, lại tung người nhảy lên lưng ngựa, mặt mày lạnh lùng, giọng nói dịu dàng, tay nắm tay dạy Minh Diêu nắm dây cương.
Kỷ Minh Đạt nhìn mà nghiến răng nghiến lợi.
1. Cá mặn ngây thơ x Thám hoa lạnh lùng, cưới trước yêu sau, cuộc sống hàng ngày
2. Song xử, thể xác tình cảm 1vs1 là điều không thể phủ nhận.
3. Nữ chính dĩ nhiên vẫn có cáo mệnh Nhất phẩm!
4. Cảnh báo nam chính nam khống, tồn tại yêu cầu đạo đức phẩm hạnh rất cao với nữ chính, lưu ý trước khi nhảy hố!
5. Vui lòng không đề cập đến những truyện và nhân vật khác trong bài đăng này, cũng giống như xin vui lòng không đề cập truyện này trong các bài đăng của truyện khác.
6. Không dựa trên cơ sở nghiên cứu, mọi thế giới quan trong bài nhằm mục đích phục vụ cốt truyện.
Tag nội dung: ông trời tác hợp, xuyên qua thời không, điền văn, trưởng thành, cuộc sống hàng ngày, cưới trước yêu sau
Nhân vật chính: Minh Diêu ( Kỷ Minh Diêu ), Thôi Giác chính là thế.
Nhân vật phụ: Kỷ Minh Đạt, Ôn Tòng Dương.
Và một số nhân vật khác.
Một câu tóm tắt: Cá mặn dù ở đâu cũng sống tốt.
Lập ý: Lấy tâm trạng lạc quan đối diện cuộc đời.