Lăng Tuyết Mạn từ nhỏ vừa mới bị người cha ức hiếp, dù chưa tốt nghiệp nhưng nàng hay xuyên đi làm thêm nhằm đem tiền về phụ giúp gia đình. Mặc vậy, người cha vẫn cứ không ngần ngại mắng nhiếc nàng. Đối xử tệ với nàng đã đành, ông thường xuyên xuyên vung tay đánh mẹ nàng. Bao nhiêu nỗi bực tức và ấm ức tích lũy từ lâu. Khi vừa về nhà nhìn thấy cảnh mẹ mình bị đánh không thương tiếc, mất đi lý trí nàng kêu to một tiếng, xông vào phòng bếp cầm lấy con dao, hướng thẳng ngực người đàn ông đâm mạnh xuống! Phải thừa nhận rằng, kết cục nàng nhận tuyên án mười lăm năm. Có một điều đáng chú ý là * * * nàng, ngày đầu tiên xuyên qua, liền bị phụ thân áp giải lên kiệu hoa. Tiến với nửa đường, một tin dữ truyền đến! “ Cái gì? Tên vương gia ốm không khỏe kia không chờ ta bái đường xung hỉ liền chết? ” Lăng Tuyết Mạn ngửa mặt lên trời cười ba tiếng, bàn tay vung lên, “ Hồi phủ! Có một điều đáng chú ý là chú rẻ thành người chết, vậy không cần thiết xuất giá đi? ” ai ngờ... “ Từ Vương Gia trước vào lúc mất có nhằm lại di ngôn: hôn lễ tiếp tục, tứ vương phi cùng linh vị bái đường! Nguyên nhân là do Tử Vương Gia thủ tiết cả đời cho đến chết! ” Từ Vương Gia! Ngươi thật là một vương gia đáng chết!. * * *