Danh sách
Thể loại
- Ngôn Tình
- Kiếm Hiệp
- Đô Thị
- Khoa Huyễn
- Huyền huyễn
- Dị Năng
- Lịch Sử
- Võng Du
- Trọng Sinh
- Trinh Thám
- Quan Trường
- Truyện Sủng
- Truyện Gia Đấu
- Truyện Cung Đấu
- Đông Phương
- Bách Hợp
- Hài Hước
- Cổ Đại
- Truyện Ngược
- Light Novel
- Việt Nam
- Truyện Khác
- Tiên Hiệp
- Dị Giới
- Quân Sự
- Xuyên Không
- Phương Tây
- Linh Dị
- Truyện Sắc
- Truyện Nữ Cường
- Đam Mỹ
- Điền Văn
- Mạt Thế
- Truyện Teen
- Nữ Phụ
- Thám Hiểm
- Đoản Văn

Phồn Chi (Tập 2)
Thời gian đọc:
15 giờ 8 phút
Độ dài:
227.022 từ
Ngày đăng:
31/10/2019
Cập nhật:
31/10/2019
Giới thiệu truyện
Bốn năm trước, Là Lý Thiên Dương u mê không hiểu, chẳng quý hạnh phúc đơn sơ trước mắt. Không phải ngẫu nhiên mà là vương tranh ngây thơ, khờ dại, tin vào tình yêu không thay đổi và mãi mãi là nắm giữ thật. Là Từ Văn Diệu cô đơn, một mình đi giữa băng nguyên hoang vu, chẳng tin vào yêu thương tồn tại. Bốn năm sau, Một Lý Thiên Dương bừng tỉnh khỏi cơn mê, nhận ra hạnh phúc tí hon nhặt ở quanh đây. Một Vương Tranh kiên cường, ngày ngày tự liếm vết thương và co mình lại. Một Từ Văn Diệu thành thục, bắt đầu tiến tới tìm chuyến tàu rời khỏi băng nguyên giá lạnh nọ. Nhân sinh như mộng, phần số tựa như cây, mộng miên man chấp nối, cây mê mải ra hoa. Giả sử một ngày mộng tàn và cây trơ trụi, lẽ nào cuộc đời cũng dừng thêm lần nữa? Cây đâu phải một cành mà vì vậy, mộng đâu chỉ một giấc mà thành. Bên ngoài tán cây chính vẫn còn nhiều nhánh phụ, bên ngoài cơn mơ đầu vẫn còn man mác giấc mộng rời. Không những thế còn như thế, bốn năm lại bốn năm, ai mới rong ruổi trong mộng ai, ai mới là nhánh cây sinh trưởng trong phận số ai?
Danh sách chương

Thời gian đọc:
15 giờ 8 phút
Độ dài:
227.022 từ
Số chương:
34
Cập nhật:
31/10/2019
Giới thiệu truyện
Bốn năm trước, Là Lý Thiên Dương u mê không hiểu, chẳng quý hạnh phúc đơn sơ trước mắt. Không phải ngẫu nhiên mà là vương tranh ngây thơ, khờ dại, tin vào tình yêu không thay đổi và mãi mãi là nắm giữ thật. Là Từ Văn Diệu cô đơn, một mình đi giữa băng nguyên hoang vu, chẳng tin vào yêu thương tồn tại. Bốn năm sau, Một Lý Thiên Dương bừng tỉnh khỏi cơn mê, nhận ra hạnh phúc tí hon nhặt ở quanh đây. Một Vương Tranh kiên cường, ngày ngày tự liếm vết thương và co mình lại. Một Từ Văn Diệu thành thục, bắt đầu tiến tới tìm chuyến tàu rời khỏi băng nguyên giá lạnh nọ. Nhân sinh như mộng, phần số tựa như cây, mộng miên man chấp nối, cây mê mải ra hoa. Giả sử một ngày mộng tàn và cây trơ trụi, lẽ nào cuộc đời cũng dừng thêm lần nữa? Cây đâu phải một cành mà vì vậy, mộng đâu chỉ một giấc mà thành. Bên ngoài tán cây chính vẫn còn nhiều nhánh phụ, bên ngoài cơn mơ đầu vẫn còn man mác giấc mộng rời. Không những thế còn như thế, bốn năm lại bốn năm, ai mới rong ruổi trong mộng ai, ai mới là nhánh cây sinh trưởng trong phận số ai?