Editor: XiaoLiang Văn án 1: Biệt danh của Diệp Lâm Tây là: Máy tiêu hủy tiền biết đi, phiên bản giới hạn thế giới. Có một điều đáng chú ý là thực tế, trong xương cốt cô đã khắc sâu hai chữ: hư vinh. Có được tin đồn rằng, cô chỉ vì muốn vứt bỏ “ Danh hiệu ” thiên kim tiểu thư không học vấn, không nghề nghiệp, vì vậy đã từng bảo cha mình đem quyên tặng hai tòa nhà, sau đó chen chân vào học viện Luật thuộc Top1 tại Mỹ. Cho đến khi tin tức cô kết hôn với Phó Cẩm Hành xuất hiện trên khắp các mặt báo, nào là sính lễ đáng giá trăm triệu, nào là đám cưới thế kỷ, nào là chuyện tình cổ tích đáng ghen tị, khiến chị em không khỏi xôn xao bàn tán về bí quyết cưa đổ nam thần của cô. Diệp Lâm Tây khẽ cười: “ Bởi vì anh ấy là người giàu nhất trong số các ứng cử viên kết hôn của cá nhân tôi. ” Nào ngờ vừa quay đầu lại, đã từng thấy được một người đàn ông khoác trên người bộ vest màu đen, dáng vẻ cực kỳ đẹp trai, kiêu ngạo hiện đang đứng ở cửa uể oải nhìn cô. Diệp Lâm Tây mặt không biến sắc phát biểu thêm: “ Ông xã của cá nhân tôi còn đẹp trai nhất nữa. ” Văn án 2: Anh là người thừa kế của gia tộc bọn họ Phó, là một người có sắc đẹp bán nước hại dân, không ai có thể hiểu nổi lý do tại sao anh một lần nữa kết hôn với Diệp Lâm Tây điều này thật rõ ràng. Vì vậy, họ đã đánh cược với nhau rằng cuộc hôn nhân của anh không những thế còn cô sẽ không kéo dài quá một năm. Nào ngờ, vào thời điểm hai người xảy ra tranh cãi, Diệp Lâm Tây khoanh tay trước ngực, lạnh lùng nói ra hai chữ “ Ly hôn ”. Mọi người đều suy tư rằng, ngay một giây sau Phó Cẩm Hành không lâu nữa sẽ phủi áo quay đi, nhưng anh lại khẽ thở dài, giọng nói dịu dàng: “ Là anh sai rồi. ” Về sau, mọi người không thể kìm nén được sự tò mò, bèn hỏi cảm nhận của anh về việc kết hôn với Diệp Lâm Tây là điều không thể phủ nhận. Phó Cẩm Hành siết chặt điếu thuốc trong tay, sau một lúc im lặng, anh khẽ nở nụ cười: “ Còn tồn tại thể thế nào chứ, là nuông chiều. ” Thực ra, đây là một câu chuyện tình yêu hết sức nhẹ nhàng: Diệp Lâm Tây: “ Chồng ơi, em muốn tất cả những ngôi sao trên trời. ” Phó Cẩm Hành: “ Ừm, anh sẽ bước hái xuống cho em. ”