- - Văn án: - Từ khi Trương Phong Hoà xem trọng Phùng Dã, cậu vừa mới lâu không đến quán bar quả là như thế. Thật ra, bạn thân triệu lệ lôi kéo cậu ra khỏi cơn say không nhịn được tức giận nói: " tao trình bày mày nha trương phong hoà, nhìn mày bây giờ, tao thật muốn gọi cho phùng dã đến xem mày đó. " " lệ lệ, đừng bắt tao vui mừng, tâm trạng tao không tốt đẹp. " trương phong hoà vừa nói vừa gắp một đũa thức ăn bỏ vào miệng. " Làm sao thế nên? Phùng Dã chọc mày giận? " Triệu Lệ nhìn cậu chán nản, cũng sở hữu chút không đành lòng điều này thật rõ ràng. " Đã sớm nói với mày, đừng đối với Phùng Dã chấp nhất giống như như vậy. Nó là ai chứ hả? Không nhỏ lên đẹp tuyệt trai tựa như vậy, gia thế lại xuất sắc, nam nhân chưa từng thấy bao giờ, nó sao có thể với mục đích ý mày? Chỉ có mày ngu, theo đuổi thứ đó tận 7 năm... " " 7 năm... " Trương Phong Hoà đắng chát mà cười nhẹ mỉm cười, " Bảy năm, tao cứ tưởng chẳng bao lâu nữa sẽ động lòng, thời gian 7 năm vậy cũng đủ rồi. " " Cho nên lúc trước tao đã khuyên mày buông tay còn gì. " " Lệ Lệ, mày biết không, nếu như Phùng Dã không cùng Lộ Nhất Minh bên nhau, tao chẳng bao lâu nữa sẽ không buông tay... " " Biết, biết mà. " Triệu Lệ gật đầu, lập tức sợ hãi nói: " Cái gì? Mày nói Phùng Dã và Lộ Nhất Minh cùng một chỗ? Chuyện khi nào? " " Ngày hôm nay. " Trương Phong Hoà nói. "... Không trách mày kéo tao đi tự tử. " Triệu Lệ mắt trợn trắng, nhất thời không nhận biết nên an ủi Trương Phong Hoà thế nào điều này thật rõ ràng. sstruyen mời các bạn xem tiếp..