Thằng Thụy reo lên vào thời điểm vừa trông trông thấy một bóng người xuất hiện trước hiên nhà. Người thanh niên giơ một cánh tay ra, chờ đợi điều này thật rõ ràng. Thụy đứng dậy. Nhưng rồi nó đứng yên ở chỗ cũ. Không phải nó khước từ sự ôm lấy cánh tay đó không những thế còn đu cao người lên như mọi lần. Mà nó ngần ngại do nom thấy được cánh tay trái băng bột của người đứng trước mặt. Thụy kêu lên hoảng hốt: - Anh Đỗ! Anh sao vậy? Đỗ chưa kịp trả lời, đã trông thấy bác Liêu hiện đang đi ra. Giọng bác hấp tấp: - Cái chi? Ai? Thằng Đỗ mô? Nhìn nhận một cách khách quan, và bác đứng sựng lại. Cánh tay băng bột là cái duy nhất để mọi người nhìn vào. Bác Liêu thổ lộ lắp bắp: