Nhan đề truyện tựa như tiếng gọi đến thổn thức lòng người, là tiếng gọi của tình yêu của nỗi nhớ nhung của cả một tấm lòng. Trong tình yêu, đây chính là lời thủ thỉ chân thành, là xuất phát tự trong trái tim, tận trong tâm thức sâu thẳm. Vốn dĩ không nhận biết sẽ đi đến đâu, không biết thế nào, nhưng xin hãy cứ tin yêu. Truyện khiến bạn đọc phải day dứt không yên với những câu hỏi; Bạn vừa mới từng nhìn thấy hoa lê chưa? Thành thật mà nói, một rừng, một biển hoa lê, tuôn rơi như là tuyết bay, vẻ tuyệt mỹ cực hạn như như vậy, đời này kiếp này tứ nguyệt chỉ mỗi từng nhìn thấy một lần, năm ấy cô tám tuổi. Tứ Nguyệt không biết, thiếu niên dịu dàng cô tình cờ gặp gỡ dưới tàng cây lê kia chính là người con trai thứ hai Mạc Vân Hà của nhà họ Mạc, anh trai cùng cha khác mẹ của cô. Nhìn nhận một cách khách quan, vận mệnh xoay vần, sáu năm sau người mẹ chịu nhục tự sát, tứ nguyệt lẻn vào nhà bọn đó mạc, dùng một ngọn nến châm lên hỏa hoạn, nhà họ mạc bỗng chốc thành phế tích, gây ra thảm kịch ngất trời, mà trong số người chết còn có mạc vân hà … mấy năm sau, tứ nguyệt nhận được một món quà sinh nhật đặc biệt, chính là một ngọn nến, trên tấm thiệp viết: cô sở hữu còn nhớ trận hỏa hoạn kia không?