Đơn giản là - - văn án: - mưa liên tiếp ba ngày, thành phố a bị sương mù bao phủ, bầu trời mờ mờ, không khí âm u mờ mịt. Tại khu nội trú một trong ba bệnh viện hàng đầu thành phố, mấy y tá di chuyển qua lại ngoài hành lang, trước cửa phòng bệnh VIP, chân bước loạn, nhỏ giọng thảo luận. " Tiểu thư Trần gia thật là thảm, bị cây kim thép dài giống như vậy đâm vào lòng bàn chân, sợ sau này ngay cả đi cũng không được. " " Đúng vậy, hết lần này tới lần khác gặp họa, trên đường tới bệnh viện mà còn gặp tai nạn giao thông. " " Lâu rồi không có vụ tai nạn nào nghiêm trọng như vậy, nghe nói tài xế chết tại chỗ, người cô đi cùng vẫn còn nằm ở ICU *, sợ là không sống nổi. " * ICU: phòng chăm sóc đặc biệt..... thật sự là vậy. Tiếng thì thầm và âm thanh từ ti vi phát ra hòa vào nhau, đứt quãng rơi vào tai người đang nằm trên giường bệnh. Hai bàn tay tái nhợt đè lên lớp chăn nhìn như không nhúc nhích nhưng đầu ngón tay thêm lần nữa hơi run. Chờ y tá di chuyển khỏi, Trần Uyển Ước mới mở hai mắt đang nhắm chặt ra. Mái tóc đen dài bù xù trên gối, đôi mắt trống rỗng nhìn lên trần nhà, khuôn mặt cứng ngắc đờ đẫn, đầu óc chậm rãi tiêu hóa tin tức trong ti vi — — Ba ngày trước, một tai nạn giao thông vừa xảy ra trên cầu vượt, đường vành đai 3 thành phố A tiến hành một người chết hai người bị thương. Đường xá bị kẹt cứng, xe cứu thương không thể tiếp cận, cuối cùng phải điều động trực thăng chuyên dụng. Người tử vong người là tài xế Trần, bởi do cứu không kịp, mất máu quá nhiều dẫn đến chết. Hai người bị thương, một người là Trần Uyển Ước, người khác là cô của cô. Người cô hôn mê ba ngày, nằm trong ICU, cái chết đang càng ngày càng gần chẳng còn gì để bàn cãi. sstruyen mời các bạn xem tiếp...