- - Văn án: * Bối cảnh giả tưởng, đồng tính giữ thể kết hôn * Một câu tóm tắt: Cả đời chỉ kết hôn một lần. Thân là một nhan khống siêu cấp đạt chuẩn, Thẩm Trì cũng cực kì thích hợp biểu hiện ra bản thân không nắm giữ tiền đồ kiểu nào khi mà vừa nhìn soái ca. Khoảnh khắc Kiều Cảnh Thành lọt vào tầm mắt của anh, anh cảm thấy bản thân thật sự... bước không nổi. Mặc dù cánh tay vẫn cứ còn đang chảy máu, thế nhưng tinh thần ham mê cái đẹp không suy tàn. Một bên vừa cầm máu, một bên tiến lại gần người kia hầu hỏi số liên lạc. Nhưng anh lại không ngờ đối phương không phản ứng theo lẽ thường, dùng một câu khiến anh suýt chút nữa cứa thêm vết dao thứ hai. Đối phương cười như không mỉm cười phát ngôn: “ Chỉ cần một dãy số thôi sao? Cậu nắm giữ muốn thứ gì khác không? ” “ Cái, cái gì cơ? ” “ Vừa lúc cá nhân tôi bị yêu cầu phải kết hôn, cậu giữ quan tâm đến vấn đề này không? ” “ Hả? ” Vẻ mặt Thẩm Trì đầy khiếp sợ. Đương sự được yêu cầu kết hôn nhanh chóng cân nhắc lợi hại và đưa ra quyết định trong vài phút sau vào lúc máy bay hạ cánh, cuối cùng vỗ đùi, kết hôn thì kết hôn, ai sợ ai! Đáng tiếc người tính không bằng trời tính, vốn tưởng rằng đối phương cùng lắm chỉ là một anh trai lính xuất ngũ, vô quyền vô thế, cứ thế an ổn sống chung là được. Ai ngờ một ngày nọ anh nhìn thấy trên kênh tài chính kinh tế một bóng người quen thuộc. Thực tế là, đm! Kia chẳng phải là ông xã nhà mình sao?! Phải nói rằng, thẩm trì dụi mắt, bắt đầu hoài nghi nhân sinh, là ceo của một tập đoàn lớn đa quốc gia? Người nào đó nhát gan, không dám tiến hành tổng tài phu nhân gì gì đó, không thích hợp, vô cùng sự không thích hợp! Bởi thế lập tức yêu cầu ly hôn. Nhưng mà lần này anh chọc phải nhầm người rồi, đối phương không những là một bá đạo tổng tài có quyền có thế mà còn là một tên phúc hắc mưu kế đầy mình. Quả thực, “ muốn ly hôn đúng không? ” thẩm trì liều mạng gật đầu, “ ừm, tôi cảm nhìn vị trí này của tôi cho nên nhường cho một người ưu tú hơn, tôi vẫn do đó quay về thực thi một bác sĩ nhỏ xíu là tốt rồi. ” “ được! ” kiều cảnh thành sảng khoái gật đầu, “ ngày hôm qua cậu làm mất một cái đồng hồ 1000 vạn, hai ngày trước ra cửa bị người ta tông hỏng xe 500 vạn, hôm nay làm bẩn thảm lau chân nhập khẩu giá 100 vạn. Thẩm tiên sinh, xin hỏi, cậu thanh toán hết một lần hay trả góp? ” Nội tâm Thẩm Trì sụp đổ ngay lập tức, ấp úng nói: “ … Tôi, cá nhân tôi cảm quan sát chúng ta vẫn còn nên tiếp tục chắp vá như vậy đi, như như thế … rất, khá tuyệt vời! ” Kiều Cảnh Thành cười tươi lạnh, chuyện nhỏ thôi, không trị được cậu thì tôi không phải là ông xã của cậu!