Một bàn tay từ dưới vươn lên, cầm cổ chân tôi: “ Đừng nhúc nhích ” Tiếng nói ngăn tôi đang giãy dụa, một bàn tay nắm chặt cô chân tôi, một cái khác nắm ở bậc cầu thang, cả cở thể treo giữa không trung: “ Xin cậu, đừng nhúc nhích. ” Tôi im lặng nhìn cậu ta, cậu nghiêm mặt nhìn mình, ở trên trán chỗ bị tôi đạp đang chảy máu, chảy qua má xuống dưới sàn. “ Có thể kéo tớ lên không? Tớ đảm bảo chẳng bao lâu nữa sẽ không làm gì cậu. ” Cậu ta nhẹ nhàng dụ đỗ tôi. “ Tớ cảm trông thấy sở hữu lỗi với những gì đã xảy ra, song này là do cậu. ” Mình không thốt lên gì. Cũng phải thừa nhận là “ đỡ tớ lên, được không? ” cậu ta hiện ra khuôn mặt đáng thương. “ Chúng ta là bạn học. Cậu không hi vọng bạn học chết trong khi mình đứng nhìn chứ? Đơn giản là cha tớ vừa chết vào năm trước ở bộ pháp thuật. Tớ không có người nhà. Đỡ tớ lên được không, tớ không ước mong chết … ” Mình muốn hạ chú Avarda vào hắn thật sự là vậy. “ Ngươi dịch chuyển chết tiến ”. Mình nói. Bản thân tôi đá một cước vào tay hắn. Hắn nhếch miệng, những chiếc răng lóe sáng trong bóng đêm, nhanh chóng rơi xuống. Ở phía dưới rất nhanh vang lên tiếng “ Đông ”, sau đó không còn tiếng động nào nữa là điều hiển nhiên.