- Lão bà à ~ Nàng chú ý tới tướng công của nàng một chút được không? Đơn giản là ta thiệt là tội nghiệp nha... - Im đi. Ngươi không thấy lão nương hiện đang bận ngắm trai à? -.... _____________________________ Từ vào thời điểm ta gặp ngươi, ta mới nhận thức được câu nói xưa cũ của cha ông ta: " ghét của nào trời trao của đó ". Liệu gặp ngươi có phải vô duyên không thời điểm ta đã từng ghét cái bản mặt nghiệt chướng trời sinh đã là cực phẩm nam nhân hiếm có của ngươi ngay từ lần đầu gặp mặt? Ta hết sức không biết nên vui mừng hay nên buồn bã vào thời điểm ngay từ lần đầu gặp mặt ta biết ta đã vướng phải cái lưới gọi là " tình yêu " do ngươi giăng ra, trước đây đã thế ta còn rất tự nguyện chui đầu vào nữa chứ. Cái thứ " tình yêu " của ngươi dành cho ta quá đỗi ngọt ngào không những thế còn tràn đầy sủng nịnh khiến ta chìm đắm trong đó mất rồi. . Cũng phải thừa nhận là . Nhìn nhận một cách khách quan, . Liệu quyết định này của ta có đúng đắn? Thật ra, khi mà tự bỏ ngươi? Liệu ngươi có hạnh phúc? Ngươi có biết tự chăm sóc cho mình không? Ngươi sẽ như thế nào nếu không có ta bên cạnh? Lúc không được bên ngươi ta đã nhận ra là ta đã yêu ngươi mất rồi. Ta yêu cầu có ngươi ở bên ta suốt đời... Nhưng liệu sở hữu quá muộn rồi hay không?