Ký ức chiều tà Cô giữ trọn mối tình đầu suốt sáu năm như vậy đó. Sáu năm trước, cô gặp anh ở Mỹ, mối tình đơn phương không kết trái, cô đau buồn vô hạn chính là thế. Cũng phải thừa nhận là dưới ánh chiều tà đỏ rực, anh đau xót nhìn cô. Anh trình bày: “ Mỗi người chỉ có một trái tim, tự đau cho mình còn chưa xuể, em không yêu lấy mình, thì ai sẽ yêu em? ” Câu thốt lên đó, cô trước đây đã ghi nhớ trong tim, rất lâu. Sáu năm sau, vào thời điểm trước đây đã trưởng thành hơn, cô gặp thêm lần nữa anh, Kí ức ngày nào, bóng hình ngày nào, mặc dù cô đã cố vùi sâu trong tim, nhưng anh vẫn hiện lên trước mắt cô, dưới ánh chiều tà, nhìn cô, và lạnh lùng cự tuyệt. - Sara, em nói anh hãy quên đi, nhưng em xem, em vốn dĩ không quên được chuyện này. Nếu anh đã thực thi tổn thương em nhiều tựa như thế, thì bây giờ anh trở về rồi, hãy để anh bù đắp cho em? Tình cảm là thứ không thể kiểm soát, hạnh phúc có thể tồn tại bao lâu. Cô và anh, họ sở hữu thể trọn đời trọn kiếp, mãi mãi không rời?