Phải làm quân cờ để tranh quyền đoạt lợi, đó là điều mà ta không hề muốn. Cho do đó, ta không đồng ý với ý kiến của hoàng hậu, cự tuyệt tiến hành phi của Thất hoàng tử, một thân phận ai cũng mong muốn có được. Nhưng mà dù cho có đi một vòng đồ sộ, quanh đi quẩn lại, thì ta vẫn luôn phải gả cho nam tử hoàng gia. Đêm tân hôn, tay hắn chậm rãi mơn trớn trên mặt ta, thì thầm cười: “ Bổn vương sẽ cho ngươi thân phận tôn quý nhất, cho ngươi trải qua cuộc sống tì tiện nhất! ” “ Hận sao? Nhìn nhận một cách khách quan, bởi vậy dựa vào phần hận ý này, mà sống. ” nửa tháng sau, một vị tướng quân tới cửa, nhìn trúng ta. Hắn không thổ lộ hai lời, liền chắp tay đem ta dâng cho người: “ Nếu tướng quân thích thì cứ mang đi. ” Đến tận bây giờ ta mới thấu hiểu, ta gả cho hắn, bất quá cũng duy nhất là một món hàng vô dụng, bị bỏ rơi như một thứ không có giá trị....