- - Văn án: - Kỷ Nhiên bị tiếng điện thoại bên tai đánh thức. Đợi đã, điện thoại bàn ở đâu ra như vậy? Phải nói rằng, cậu mơ màng tỉnh thêm lần nữa, thò tay ra ước muốn nhận, khuỷu tay vừa nhúc nhích thì cảm giác đau đớn truyền đến từ đầu khớp xương trước đây đã làm cậu dần tỉnh táo. Ky ̉ Nhiên mở mắt theo bản năng, con ngươi đen như mực đảo một vòng quanh khung cảnh tối tăm, lông mi run lên theo từng động tác của cậu. Mẹ kiếp, cho dù cậu có đè khuỷu tay ngủ suốt một đêm thì cũng không thể nào đau đến thế chứ? Phải nói rằng, chuông điện thoại vẫn réo điếc tai, lông mày của cậu nhăn tít thêm lần nữa, mất kiên nhẫn “ hừ ” một tiếng, vùng vằng nhấc máy. “ Xin chào tiên sinh, khách sạn chúng mình phải trả phòng vào mười hai giờ trưa, xin hỏi ngài có muốn đặt tiếp không? ” Cậu trợn mắt nhìn cách bố trí trong phòng, đương nhiên nhận ra rõ mình đang ở khách sạn. Kỷ Nhiên nhắm mắt lại, cậu nhận ra rằng không chỉ khuỷu tay đau mà hai chân còn khó chịu hơn nhiều, từ phần eo trở xuống cứ như bị phế vậy. Không phải ngẫu nhiên mà sstruyen mời các bạn xem tiếp..