- - giới thiệu truyện: - Đêm khuya, thời tiết bên ngoài thông thoáng dễ chịu, nhưng không khí trong cung thêm lần nữa đầy áp lực, bởi do hoàng đế Tiêu Dận bệnh tình trở nặng. Tiêu Dận là đế vương thứ tư của Đại Chu, phụ thân hắn là Cung Đế, lúc còn tại vị từng nâng cao phong thưởng gia tộc sủng phi, thiếu chút nữa dẫn tới cung đình tranh loạn. Sau khi Tiêu Dận đăng cơ giấu tài rất nhiều năm mới dọn dẹp hậu hoạn này đó, thậm chí vì ước muốn sau này thái tử đăng cơ ngồi vào ngai vàng càng vững chắc, hắn còn chèn ép mẫu tộc của hoàng hậu, khiến cho thê tử Phụng thị ly tâm với hắn. Tiêu Dận nằm trên long sàng, bên tai là tiếng khóc nức nở của nhi nữ cùng phi tần, cũng không thực hiện hắn động dung. Hắn chậm rãi quay đầu, giọng khàn đặc nói: - Thái tử. Thái tử Tiêu Trạm cung kính nói: - Phụ hoàng, có nhi thần. Tiêu Dận nhắm mắt lại, thấp giọng tuyên bố: - Mẫu hậu của ngươi đâu? Tiêu Trạm giữ chút khó xử, nhưng vẫn còn đáp: - Mẫu hậu ở Phật đường do phụ hoàng tụng kinh cầu nguyện, mong phụ hoàng sớm ngày khang phục. Có thể thấy rằng tiêu dận nghe lời nói dối này, nhịn không được cười ra tiếng: - chỉ sợ nàng đang cầu nguyện trẫm sớm chết bước tới. Sắc mặt Tiêu Trạm liền thay đổi, hắn vội vàng quỳ xuống, sợ hãi thốt lên: - Phụ hoàng sao lại tuyên bố những lời này … sstruyen mời các bạn xem tiếp...