Phải thừa nhận rằng, “ tình yêu cao thượng? Đó đơn giản chỉ là lời đầu môi chót lưỡi? Hay là một thứ phải hiến dâng hạnh phúc của đời mình, hi sinh tất cả mọi thứ mới có được? Đời này ta sống vì Trường Lưu, sống nguyên nhân là do tiên giới, sống vì chúng sinh, nhưng chưa từng tiến hành gì được cho nàng ấy. Ta không phụ Trường Lưu, không phụ Lục giới, không phụ trời đất, nhưng cuối cùng lại phụ nàng ấy, phụ cả bản thân ta. ” “ Chàng là người dịu dàng nhất thế gian, cũng là kẻ vô tình nhất thiên địa. Ta cố gắng suốt bao năm cũng không thể hiểu được chàng, nhưng giờ thì vừa không cần và cũng không muốn hiểu nữa rồi, chết hay sống, chàng đang nằm trong tay ta, ta muốn thế nào cũng được. ” “ Ta không có sư phụ, không có bạn bè, không có được người yêu, không có được con cái, trước kia ta tưởng rằng ta có cả thiên hạ, nhưng hóa ra tất cả đều là giả. Người yêu ta, bởi lẽ ta mà chết, người ta yêu, một mực ao ước ta chết. Người ta tin, phản bội ta, người ta nương tựa, ruồng bỏ ta. Ta không cần phải gì, cũng chẳng cầu chi, chỉ ao ước sống thật đơn giản, dẫu vậy ông trời bức ta, chàng cũng bức ta! Chàng tưởng rằng đến bây giờ ta còn nắm giữ thể quay đầu lại sao? ”