- - Trích đoạn: - Cuối tháng tám, giữa mùa hè nóng bức, Ninh thành đột nhiên nổi một trận mưa to kéo dài nhiều ngày. " Mẹ, sao vật đó vẫn còn chưa tỉnh lại? " " Đừng nóng vội, hôm nay là ngày cuối cùng vật đó ở đây, con phải ráng nhịn, đừng với mục đích có việc ngoài ý muốn xảy ra, Lục gia khát khao người. " " Nắm giữ thể có gì ngoài ý ao ước, nửa đời sau của nó cũng gắn liền với kẻ tàn tật kia, tên biến thái Lục Dĩ Hoài không biết sẽ làm ra cái gì.... " Lúc Ngu Trà tỉnh lại thì nghe được tiếng nghị luận ngoài cửa. Cả người cô run lên, mở mắt ra nhìn thấy trần nhà cùng với tấm đệm giường quen thuộc, đây là căn phòng cô đã ở khi sống tại Ngu gia. Ngu Trà còn nhớ rõ mình vừa được nhận nuôi từ cô nhi viện, trở thành con gái nuôi của Ngu gia, người ngoài đều cho rằng cô được sống như một công chúa, ngay cả cô cũng trước đây đã tự cho là thế nên, lại chưa từng nghĩ rằng mình mỗi là một người hầu. Cô được nhận nuôi là để giúp đỡ chị gái Ngu Minh Nhã ưu tú xinh đẹp, cũng là để tạo lá chắn cho Ngu Minh Nhã. Ngoài cửa truyền đến tiếng đập cửa cùng tiếng lên tiếng được đè thấp: " Trà Trà, con đã tỉnh chưa? " Ngu Trà không nói chuyện, chỉ từ trên giường ngồi dậy. Cô nhìn bàn tay của mình, tinh tế thon dài trắng nõn, móng tay được chăm sóc hoàn toàn mượt mà, cũng không có vết thương khi cô chạy trốn để lại. - - Đây là bàn tay khi cô 17 tuổi. Thật ra, - không phải cô vừa chết sao? Ngu Trà nhớ rằng mình bị trói lên, đôi mắt bị che lại, khuôn mặt bị rạch, thê thảm chết đi, làm sao cô có thể trở về Ngu gia lúc này, rõ ràng cô vừa bị Ngu gia tránh như rắn rết. Không nghe được tiếng động, người phụ nữ đứng bên ngoài đẩy cửa tiến vào, đáy mắt hiện lên vẻ chán ghét, trên mặt một lần nữa hiện lên tươi cười nhẹ, ôn hòa trình bày: " Trà Trà, hôm nay mang con đi qua nhà người khác làm khách, đừng ngủ nướng. " sstruyen mời các bạn đọc tiếp. chính là thế.