- - Trích đoạn; - " Két — — " Theo tiếng thắng xe chói tai, Ninh Thu Thu cảm giác thân thể của mình bỗng nhiên chấn động, cái trán theo quán tính đập tới vật thể nhỏ nhỏ nhắn mềm mềm phía trước, không đau, thêm lần nữa đủ khiến đầu óc cô hỗn độn hồi lâu, thẳng đến khi có thanh âm nói chuyện lôi cô ra từ trong bóng tối. Cũng phải thừa nhận là " lão lý, ông làm gì thế này, muốn mưu sát chúng ta sao? " đây là thanh âm bén nhọn của nữ nhân. " Xin lỗi phu nhân, " thanh âm áy náy của nam nhân truyền đến, " Phía trước đột nhiên xuất hiện một đứa trẻ con, tôi đành phải đạp phanh gấp, ngài cùng tiểu thư không có được việc gì chứ. " " Tên tiểu tử chết bầm này, làm ta sợ muốn chết, " nữ nhân vỗ vỗ ngực mắng một câu, sau đó vội quay đầu xem Ninh Thu Thu vẫn cứ chôn mặt phía trước, hoảng sợ, cuống quít duỗi tay lay bả vai nàng, " Thu Thu, con không sao chứ? " " Còn sống, " Ninh Thu Thu ngẩng đầu, nhìn phụ nhân ung dung hoa quý trước mặt một cái, " Không quá đáng ngại. " " Vậy là tốt bụng rồi, " phu nhân ra hiệu bảo lão Lý tiếp tục lái xe, đoạn lại còn giơ tay đem vài sợi tóc loà xoà trước mặt cô vén ra sau tai, lộ ra gương mặt tinh xảo, phụ nhân cười tươi tủm tỉm mà nói, " Hôm nay Thu Thu nhà chúng ta xinh đẹp tựa như vậy, nhất định trong tương lai sẽ khiến Thanh Viễn mê mệt đến thần hồn điên đảo, nhìn không thấy lối. " sstruyen mời các bạn đọc tiếp...