Folklore Của Thời Đại Chúng Ta

Folklore Của Thời Đại Chúng Ta

0.0(Đánh giá đầu tiên)
Full
1,9k lượt xem
2 chương
Thời gian đọc:
50 phút
Độ dài:
12.605 từ
Số chương:
2
Cập nhật:
31/10/2019

Giới thiệu truyện

Lời của người dịch: Đây là một câu chuyện có thật vào những năm sáu mươi. Thời của chính Haruki Murakami chẳng còn gì để bàn cãi. Một chuyện tình buồn. Quá thương tâm là điều không thể phủ nhận. Tác giả xem đó là những sự kiện “ truyền thống văn hóa ” mà mình góp nhặt đồng thời thuật lại như một chứng nhân lịch sử chẳng còn gì để bàn cãi. ( Tuyệt đối tiếc chúng tôi không nắm giữ bản nguyên tác Nhật ngữ để đối chiếu, dẫu vậy chúng cá nhân tôi phỏng đoán rằng từ “ folklore ” [ 1 ] trong bản tiếng Anh không phải nói đến văn hóa dân gian mà phát ngôn đến giá trị của văn hóa truyền thống Nhật Bản vào những năm sáu mươi ). Nhân vật chính của câu chuyện là một cặp tình nhân hoàn hảo vào thời đó. Cả hai người thực hiện lớp trưởng trường cấp 3, học giỏi, biết chơi thể thao, là người tổng kết ý kiến trong các cuộc thảo luận ở lớp. Anh chị sạch chẳng bao lâu nữa sẽ ( " clean " ) như trong quảng cáo kem đánh răng. Tình yêu của họ kéo dài suốt bốn năm song cuối cùng tan vỡ vì giá trị truyền thống. “ Ngay đến những xúc chạm sinh lý, họ cũng hiện diện luật của mình. Không bao giờ cởi bỏ quần áo, mỗi dùng tay sờ soạng nhau mà thôi. Một tuần một lần, nhóm đó ở chung với nhau một buổi chiều trong phòng ngủ của người này hay người kia. Cả hai nhà đều yên tĩnh. Cha đi vắng. Mẹ ra ngoài có việc. Đám đó dành cho nhau từ mười đến mười lăm phút hầu sờ soạng nhau say sưa rồi quay trở về với việc học tập, ngồi cạnh nhau. “ Được rồi chứ nhỉ? Quay trở về sách vở thôi ”. Nàng thổ lộ và kéo thẳng chiếc áo sơ mi của mình ”. Nàng muốn giữ trinh tiết đến khi mà lập gia đình, chàng muốn chiếm hữu thân xác người yêu. Phải nói rằng, nàng hứa rằng “ em chẳng bao lâu nữa sẽ ngủ với anh, dẫu vậy không phải bây giờ. Sau vào thời điểm lập gia đình, em trong tương lai sẽ ngủ với anh. Em hứa ”. Cùng với rồi hai người chia tay. Chàng vào làm một hãng kinh doanh. Nàng lấy chồng là một đạo diễn nhưng không có con. Nàng gọi điện cho chàng trong lúc chàng kinh doanh khó khăn, nhắc thêm lần nữa việc thực hiện lời hứa năm xưa. Nhưng đúng như chàng thuật lại: “ Chúng tôi ôm ghì nhau, ” anh ta nói, “ nhưng tôi không ngủ với nàng. Nàng không trút bỏ quần áo. Chúng bản thân tôi dùng tay sờ soạng nhau như những ngày xưa cũ. Tôi nghĩ như thế là tốt đẹp nhất. Nắm giữ lẽ nàng cũng nghĩ như là vậy. Chúng cá nhân tôi vuốt ve nhau rất lâu, lâu lắm. Không ai nói lời nào. Có gì với mục đích chúng tôi bảo? Đó là cách duy nhất để chúng tôi nhận ra nhau sau những năm xa cách quả là như thế. Như là thời điểm chúng bản thân tôi còn học ở trường. Tất nhiên, mọi thứ giờ đã từng khác. Có lẽ tình dục bình thường tự nhiên sẽ giúp chúng bản thân tôi hiểu nhau hơn. Kết hợp với tồn tại lẽ nó trong tương lai sẽ làm cho chúng tôi cùng vui vẻ, hạnh phúc điều này thật rõ ràng. Nhưng chúng tôi đã trải qua thời đó từ lâu rồi. Những ngày đó đã từng bị khóa chặt và không ai có thể phá dấu niêm phong ”. Haruki Murakami không lên án quan niệm trinh tiết, cũng không lên án những giá trị đạo đức của những năm sáu mươi. Thế nhưng tương tự tác giả viết: “ Và chỉ mỗi có một điều tôi ao ước bạn hiểu: tôi chẳng có được chút tự hào về thời đại mình ”. Sau khi ra trường, sở hữu việc thực thi, nvật chính của câu chuyện mới nhận ra rằng thế giới này đủ không nhỏ để mà cho những giá trị khác nhau có thể cùng tồn tại. Những giá trị tạo vì thế con người nhưng cũng làm nên vết thương đời người. Cảm thấy mình bơ vơ do không bị “ nhốt trong hộp ” nữa là cảm giác vô cùng phi lý. Phi lý nhưng có thật. Đó là cảm giác của nhân vật chính của câu chuyện này. Bởi ngay từ nhỏ chúng ta vừa mới như chim nhốt trong lồng, không làm chủ được cuộc đời mà chỉ mỗi nhận biết tuân theo “ các bậc cao niên ” dạy bảo. Cuối cùng là gì ư? Chỉ là một cái ngục to lớn giam hãm con người mà thôi. Những thiên tài xuất hiện trong cơn thịnh nộ như Nietzsche, như Nagarjuna, như Bồ đề đạt ma muốn phá hủy giá trị nhằm âm thầm tái tạo bình minh. Nào thấy gì ngoài cô đơn miên viễn, những lời nguyền rủa của đám đông hiện thế kết hợp với bóng tối những cơn điên? Mỗi thời đại có những giá trị riêng của mình. Chính vì thế mà những vết thương khác nhau, đặc biệt cho từng thế hệ. Con người tự đâm chính mình bằng những thứ ta tự mình huyễn hoặc, tự mình tấn phong, rồi tự mình làm ngục thất cho chính mình. Và kết thúc công cuộc hiện sinh làm người bằng huyệt tự mình đào sẵn, tay trắng tương tự từ khi lạc bước vào thế giới này? Đó là những tư tưởng gợi lên trong tác phẩm. Nhìn qua thứ đó giống như câu truyện cười nhẹ. “ Và khi mọi chuyện kết thúc, nhà vua và cận thần phá lên tủm tỉm, ” cuối cùng anh trình bày. “ Tôi luôn nghĩ đến câu này khi nhớ lại ngày tháng đó ”. Mình đoán nó là một phản xạ có điều kiện. Tôi không biết giữ phải không, nhưng nỗi buồn dường như luôn luôn chứa đựng vài câu chuyện hài hước nhỏ bé lạ lùng ” là điều hiển nhiên. Bởi câu chuyện là câu chuyện đời của tất cả chúng ta. Chính nguyên nhân là do thế mà tuy không phải là một bài luân lý mới nhưng nó là kinh nghiệm sống của cả bao nhiêu thế hệ. “ Đó là lý do bản thân tôi không thể cười nổi khi nghe anh nói chuyện. Đến bây giờ tôi vẫn không thể cười nhẹ ”.
Trang chủThể loạiTopCủa tôi