Đối với 1 thứ bạn không thích, bạn sẵn sàng ném thứ đó đi khi bạn nhìn nhìn 1 thùng rác gần đó. Đối với 1 người mà bạn không yêu nữa thì bạn sẵn sàng gạt họ ra khỏi cuộc sống hiện tại của bạn. Song, có bao giờ bạn đã tự hỏi “ cảm giác bị vứt đi hay bị lãng quên nó thế nào chưa? ” Phàm Hữu Túc đã tồn tại tất cả cảm giác của những điều trên, cô sinh ra trong một gia đình cũng được xem là khá giả, mẹ cô lúc sinh khó cô nên đã từng qua đời. Quả thực, rồi cô không hiểu tại sao khi cô được 10 tuổi thì gia đình cô khánh kiệt do bố cô bị thua lỗ trong kinh doanh, ông say rượu về đánh cô rồi đuổi cô ra khỏi nhà, cô lúc bé cũng thật cứng đầu, cứ như thế, giận dỗi bố rồi bỏ di chuyển vô cùng, lang thang khắp các con hẻm, cuối cùng cô ngồi khóc bên lề đường và cô được 1 ông cụ tốt đẹp bụng mang về nuôi, đến thời điểm cô 17 tuổi thì ông mất do tuổi già, ông để lại cho cô mỗi 1 cái tiệm chuyên rửa ảnh và chụp ảnh, cô khóc như mưa vào cái ngày ông mất, rồi từ vào thời điểm ông mất đến giờ cũng trước đây đã 2 năm, cô cũng loay hoay rửa ảnh kiếm tiền duy trì cửa tiệm của ông qua ngày. Cho đến khi gặp được anh, anh như một cơn mưa rào ùa đến làm cuộc sống của cô tươi mới hơn.