Gọi một ly Rum pha một chút mật ong như thường lệ, cô cầm thức uống ưa thích của mình đi đến chỗ ngồi phía gần cửa sổ – nơi cô có thể thoải mái vừa thưởng thức vị cay của rượu, cái ấm của lò sưởi, vừa nhìn ra góc phố tí hon song tấp nập người dịch chuyển. Có điều, những cái tính toán vừa rồi của Hà Trang vấp phải một sự thật rằng: Sở hữu một người cũng đang trong quá trình ngồi ở chỗ đó. Thở dài ngao ngán kết hợp với chần chừ một chút, nhưng cô vẫn quyết định tiến lại gần và ngồi vào bàn ngay ghế đối diện. Vị khách nãy giờ vẫn nhìn chằm chằm ra phía cửa sổ, bây giờ quay thêm lần nữa nhìn cô có thể dễ dàng nhận thấy. Cũng phải thừa nhận là ấn tượng đầu tiên của hà trang rằng đây là một chàng rai hết sức duyên dáng: đôi mắt đen sắc sảo, sóng mũi thẳng cùng với cao, nước da trắng. Thực tế là, anh ta mặc một chiếc áo thun trắng đồng thời một chiếc quần bò bó sát: “ lỗi thời và không hợp mốt ” hà trang thầm nghĩ...