Đồ Ngốc, Làm Ơn Đừng Đi

Đồ Ngốc, Làm Ơn Đừng Đi

0.0(Đánh giá đầu tiên)
Đang ra
4,1k lượt xem
6 chương
Thời gian đọc:
46 phút
Độ dài:
11.538 từ
Số chương:
6
Cập nhật:
31/10/2019

Giới thiệu truyện

Cái đó sinh ra thì vừa được ông trời định rằng số mệnh cái đó là số mệnh ngậm chìa khóa vàng. Vật đó là cháu gái, là con của một gia đình danh giá, giàu có bậc nhất nước thời ấy. Ba mẹ cưng chiều như trứng mỏng, ông nội lại xem nó như báu vật, quả cực kỳ là một cuộc sống hàng vạn người mơ ước. Từ nhỏ nhắn, vật đó được ba mẹ và nội cho phép bản thân xây dựng tất cả những gì mà bản thân nó thích, miễn là nó cảm thấy vui. Tuy rằng được chiều chuộng mọi điều từ vật chất tới tinh thần giống như thế, con người cái đó hoàn toàn toàn không sở hữu lấy một chút kiêu căng hay khinh người. Nó là một cô bé xinh xắn, dễ thương với đôi mắt dường chẳng khác gì là long lanh nước, một đôi mắt biết nói, tươi sáng tựa như những viên pha lê. Bề ngoài, thứ đó là một thiếu nữ diệu dàng thùy mị, nhưng thật ra cá tính của nó rất mạnh, gần như là giống con trai. Nó có võ, người khác lại vì ganh ghét mà hay gây sự với thứ đó nên " thành tích " trong phòng giám thị của cái đó được liệt vào hàng " Cao thủ ". Bề ngoài và tính cách thì là thế, nhưng cái đó thêm lần nữa là một đứa vô cùng ngây thơ kết hợp với ngốc nghếch. Nó phá phách song vật đó lại tạo vì vật đó mong muốn, chẳng ghét bỏ hay hãm hại ai, cùng với đây cũng chính là điểm yếu của nó. Thật ra, cuộc sống của vật đó cứ vô tư trôi qua như thế, cho tới khi vật đó gặp hắn. Khi ấy, cả hai " chạm trán " nhau vô cùng " ngoạn mục ", và cũng vì thế vì vậy vật đó có được ấn tượng " mạnh " với hắn, bắt đầu mấy trò lẽo đẽo vui đùa của nó dành cho hắn. Thời gian đầu, hắn bị nó chọc cho gần như tức điên lên nguyên nhân là do hắn là một người tuy đẹp trai hơn người thế nhưng lại lập dị, bản tính khó gần, ghét giao tiếp. Cũng phải thừa nhận là lại nhìn thấy gương mặt " cười nhẹ không thấy mặt trời " của vật đó thì hắn càng ghét hơn, chỉ khát khao vật đó đi cho khuất mắt hắn là hắn sẽ " ăn mừng " mất. Đùng một cái, khi thứ đó đột nhiên vắng mặt vài ba hôm, hắn lại cảm quan sát rất vô vị kết hợp với chán. Thật ra, không nhìn thấy nó cười, không nghe thứ đó gọi tên mình, không bị nó lôi đi nhiều chỗ,... thì hắn cứ ngỡ chẳng khác gì cuộc đời này nhạt nhẽo hơn bao giờ hết. Rồi vào thời điểm thứ đó đi đến học lại, hắn chẳng ngần ngại gì mà dành cho thứ đó cái ôm thân mật tựa như tình nhân! Đồng thời kể từ hôm đó, biết bao nhiêu là chuyện xảy ra giữa hắn và nó. Cuối cùng thì, liệu một đứa vừa vô tư vừa lóc chóc chẳng khác gì nó sẽ tìm được bến bờ hạnh phúc là hắn, kẻ luôn hời hợt và chẳng bao giờ để vào mắt vấn đề tình cảm? Mời mọi người đón đọc!
Trang chủThể loạiTopCủa tôi