Danh sách
Thể loại
- Ngôn Tình
- Kiếm Hiệp
- Đô Thị
- Khoa Huyễn
- Huyền huyễn
- Dị Năng
- Lịch Sử
- Võng Du
- Trọng Sinh
- Trinh Thám
- Quan Trường
- Truyện Sủng
- Truyện Gia Đấu
- Truyện Cung Đấu
- Đông Phương
- Bách Hợp
- Hài Hước
- Cổ Đại
- Truyện Ngược
- Light Novel
- Việt Nam
- Truyện Khác
- Tiên Hiệp
- Dị Giới
- Quân Sự
- Xuyên Không
- Phương Tây
- Linh Dị
- Truyện Sắc
- Truyện Nữ Cường
- Đam Mỹ
- Điền Văn
- Mạt Thế
- Truyện Teen
- Nữ Phụ
- Thám Hiểm
- Đoản Văn

Cô Tiểu Thư Kỳ Lạ
Thời gian đọc:
1 giờ 49 phút
Độ dài:
27.252 từ
Ngày đăng:
31/10/2019
Cập nhật:
31/10/2019
Giới thiệu truyện
Tôi lê bước trên hành lang, không muốn bước vào lớp vì tôi biết tôi sẽ chạm mặt anh. Tôi quá kém sức đuối tôi sợ cá nhân tôi trong tương lai sẽ ngã lòng. Hiện tôi không muốn yêu mà cũng không cần yêu. Hiện diện ai thấu hiểu cho tôi? Với điều kiện được đổi tôi sẽ đổi hết tất cả để lấy lại thời gian hạnh phúc trước kia là điều hiển nhiên. Ba tôi không lâu nữa sẽ sống lại, Tiểu Phong sẽ không bước tới đồng thời mẹ tôi sẽ không mù lòa. Nhưng cá nhân tôi còn đủ lí trí để ý thức rằng đó là điều không thể. Hạnh phúc bây giờ là điều tôi không thể với tới. Bản thân tôi tự nhủ thầm: về nhà thôi song về mà tạo gì lúc tôi không muốn đối mặt với sự thực sự là gia đình tôi trước đây đã tan vỡ. Trường học và gia đình không nơi nào thuộc về tôi điều này thật rõ ràng. Ngồi xuống băng ghế đá, cá nhân tôi ngồi như vô thức. Không suy suy nghĩ chỉ nhìn về một hướng. Ánh mắt vô hồn. Chuông trường reo lên báo hiệu ra về nhưng tôi vẫn ngồi đó. Không suy nghĩ, không nói chuyện chỉ im lặng và quên tiến cuộc sống. Xung quanh tôi toàn là những lời mỉa mai, dối trá. Tiếng đồn mỗi lúc một độc thêm điều này thật rõ ràng. Bạn mình nhìn bản thân tôi, khinh bỉ, xem thường hay mình. Quả thực, ngay cả thầy cô cũng thế, bàn tán, không, tôi không mong muốn nghe. Im hết đi! Bỗng nhiên Minh Hùng lại đồng thời kéo tay tôi.
Danh sách chương

Thời gian đọc:
1 giờ 49 phút
Độ dài:
27.252 từ
Số chương:
33
Cập nhật:
31/10/2019
Giới thiệu truyện
Tôi lê bước trên hành lang, không muốn bước vào lớp vì tôi biết tôi sẽ chạm mặt anh. Tôi quá kém sức đuối tôi sợ cá nhân tôi trong tương lai sẽ ngã lòng. Hiện tôi không muốn yêu mà cũng không cần yêu. Hiện diện ai thấu hiểu cho tôi? Với điều kiện được đổi tôi sẽ đổi hết tất cả để lấy lại thời gian hạnh phúc trước kia là điều hiển nhiên. Ba tôi không lâu nữa sẽ sống lại, Tiểu Phong sẽ không bước tới đồng thời mẹ tôi sẽ không mù lòa. Nhưng cá nhân tôi còn đủ lí trí để ý thức rằng đó là điều không thể. Hạnh phúc bây giờ là điều tôi không thể với tới. Bản thân tôi tự nhủ thầm: về nhà thôi song về mà tạo gì lúc tôi không muốn đối mặt với sự thực sự là gia đình tôi trước đây đã tan vỡ. Trường học và gia đình không nơi nào thuộc về tôi điều này thật rõ ràng. Ngồi xuống băng ghế đá, cá nhân tôi ngồi như vô thức. Không suy suy nghĩ chỉ nhìn về một hướng. Ánh mắt vô hồn. Chuông trường reo lên báo hiệu ra về nhưng tôi vẫn ngồi đó. Không suy nghĩ, không nói chuyện chỉ im lặng và quên tiến cuộc sống. Xung quanh tôi toàn là những lời mỉa mai, dối trá. Tiếng đồn mỗi lúc một độc thêm điều này thật rõ ràng. Bạn mình nhìn bản thân tôi, khinh bỉ, xem thường hay mình. Quả thực, ngay cả thầy cô cũng thế, bàn tán, không, tôi không mong muốn nghe. Im hết đi! Bỗng nhiên Minh Hùng lại đồng thời kéo tay tôi.