Tôi tỉnh dậy giữa bóng tối đen khịt. Nhìn nhận một cách khách quan, cá nhân tôi phải nhấp nháy mắt hai, ba lần để thấu hiểu đích xác bản thân tôi không nằm mơ. Cùng với bóng tối là một sự im lặng đầy chết chóc. Nỗi kinh hoàng nhanh chóng lan tràn khắp cơ thể tôi chẳng còn gì để bàn cãi. Ngực tôi thở như bị đá đè còn ruột gan thì quặn thắt lại vì sợ. Tôi há miệng tính kêu lên nhưng phát hiện ra miệng mình bị nhét đầy giẻ. Tiếng kêu của cá nhân tôi biến thành tiếng ú ớ nghèn nghẹt trong cổ họng. Cùng lúc, bản thân tôi nhận ra hai tay tôi bị trói chặt vào người. Cả hai chân cũng vậy?