- - GIỚI THIỆU: - Mộc Tiểu Nhã sắp chết. Chính xác mà nói thì bắt đầu từ 10 ngày trước, cô có thể cảm giác được bản thân cách ngày mình chết càng lúc càng gần. Mười ngày trước, cô về nước thăm người thân, mới ra sân bay thì ngất ở ven đường. Vì cô bất ngờ ngất mà tạo ra một sự hỗn loạn không nhỏ xíu, cũng may sân bay tiến hành cấp cứu kịp thời, nhanh chóng đưa cô tới bệnh viện là điều hiển nhiên. Vào thời điểm khi tỉnh lại, người nhà đều đứng xung quanh cô, không cần hỏi nhiều, chỉ nhìn vào hai mắt sưng đỏ của cha mẹ, Mộc Tiểu Nhã vừa mới thấu hiểu bản thân mình lần này sợ là bệnh không nhẹ, bằng không người mọi lúc không ngừng ổn trọng tựa như cha mẹ sẽ không thất thố tựa như thế điều này thật rõ ràng. Cô nghĩ thầm, muốn hỏi một chút, dẫu vậy há miệng ra, sức lực lại chẳng có. Có thể thấy rằng sau đó cô một lần nữa rơi vào hôn mê, cả người cứ tỉnh rồi lại ngủ, cứ liên tục như vậy, thân thể càng ngày càng suy yếu, mà máy móc chữa bệnh bên giường, cũng càng ngày càng nhiều. Có những lúc rơi vào trạng thái hôn mê sâu, cô vừa mới từng hai lần vào phòng ICU thật sự là vậy. Cũng chính là đến lúc này, cô mới biết rốt cuộc mình bị tạo ra sao. " Cô Mộc, cô vừa mắc phải một căn bệnh di truyền hiếm gặp. " Bác sĩ phụ trách vẻ mặt đồng tình nói với Mộc Tiểu Nhã, " Loại bệnh di truyền này là đột phát, xác suất phát bệnh vô cùng thấp, hơn nữa trước vào thời điểm phát bệnh, thân thể chẳng bao lâu nữa sẽ không hiện diện bất kì biểu hiện gì khác thường hay, song một vào thời điểm phát bệnh, thân thể sẽ nhanh chóng bị suy kiệt. " " Bệnh này... có thể trị được không? " Mộc Tiểu Nhã hỏi xong, mẹ Mộc ở một bên không nhịn được mà nức nở, lúc này không cần bác sĩ trả lời, Mộc Tiểu Nhã cũng đoán được đáp án. " Xin lỗi, trước mắt không nắm giữ phương pháp trị liệu nào cho loại bệnh này. " Bác sĩ tiếc hận phát ngôn. Phải nói rằng, sstruyen mời các bạn đọc tiếp..