Đọc truyện bạn không thể thoát khỏi được nỗi canh cánh về cuộc sống này, là chút xao lòng của cô gái mới lớn bước vào cuộc sống, đời đã đến lúc phải bươn chải " Đứa con gái không bao giờ lớn!! ” Mẹ vâ ̃ n thường hay bảo thê ́ và thường hay hỏi tôi: - Này Ư ́ c My, đê ́ n bao giờ con mới hê ́ t là đứa con nít. Đê ́ n bao giờ con mới biê ́ t chuyện như người lớn, không còn là đứa bé tô ́ i ngày lâ ̉ n quâ ̉ n quanh chân mẹ hở con? Đứa con nít!! Tôi chỉ thích làm đứa con nít, đê ̉ đươ ̣ c suô ́ t ngày nă ̀ m vu ̀ i trong lòng mẹ. Bâ ́ t cứ một việc nhỏ nhặt đê ́ n đâu cũng đều có mẹ lo, suô ́ t ngày tôi chỉ ăn, ngu ̉, học bài rồi đùa giỡn, không phải bận tâm điều gì cả. Nhưng nay, mẹ đã đi rồi, những chuô ̃ i ngày không còn tiê ́ ng cười vừa mới đê ́ n, tôi bô ̃ ng cảm thâ ́ y mình biê ́ n thành người lớn, bă ́ t buô ̣ c phải đô ́ i diện với mọi sư ̣ thâ ̣ t ở đời. Bên ngoài khung cửa, bóng tô ́ i âm thâ ̀ m đê ́ n, cánh đô ̀ ng hoang vu vừa mới bă ́ t đầu lập lòe ánh lửa. Bánh xe vâ ̃ n quay, vươ ̣ t qua đô ̀ ng bă ̀ ng, phô ́ thị, thôn xóm đê ̉ mang cuộc đời tôi vào nơi vô định chẳng còn gì để bàn cãi. Thành thật mà nói, rồi trong tương lai sẽ đi về đâu, có hay không một mảng đen trắng loang lổ phía trước, cũng chưa biết là gì, chỉ nhận ra một điều rằng, sau cơn mưa trời sẽ lại sáng, nhưng chỉ là sau trận mưa ban ngày, tuy nhiên dù có là ngày hay đêm thì mọi thứ sẽ được gột rửa tinh khôi.