Biên Nhược Thủy

Biên Nhược Thủy

0.0(Đánh giá đầu tiên)
Full
67,1k lượt xem
105 chương
Thời gian đọc:
27 giờ 44 phút
Độ dài:
416.123 từ
Số chương:
105
Cập nhật:
01/11/2019

Giới thiệu truyện

Biên Nhược Thủy - Câu Chuyện Về Một Tình Bạn Đầy Bụi Bặm Và Nước Mắt

Biên Nhược Thủy - cái tên nghe như một bài thơ, nhưng lại gắn liền với một chàng trai kỳ lạ, lạ lùng đến mức tôi không thể nào quên. Lần đầu hắn xuất hiện trong lớp học, tôi và đám bạn đã trốn sau phòng bảo vệ, huýt gió và gọi hắn là "Dương Thông Đầu". Ánh mắt hắn nhìn tôi, thản nhiên cười, để lộ gương mặt như con gái. Tôi quẳng sách xuống, cười ngặt nghẽo. Tiểu tử này, trông dễ trêu chọc lắm đây!

Biên Nhược Thủy là con nhà thư hương, dáng vẻ đậm chất thư sinh. Hắn luôn cầm theo vài tờ giấy, vẽ nguệch ngoạc hoặc đề thơ. Tôi nhớ như in cái lần hắn lấy tên tôi làm đề tài cho một bài thơ ngắn. Chúng tôi ở chung ký túc xá, hắn chẳng bao giờ chải đầu hay rửa mặt sạch sẽ. Tôi thích ném mấy đôi tất thối của mình lên giường hắn, thậm chí cả lên mặt hắn. Nhưng hắn chỉ nhặt lại, giặt sạch sẽ.

Hắn không trốn học, không lười biếng, cũng không giống chúng tôi - những kẻ hay tranh nhau xem sách A hay lén hút thuốc trong WC. Hắn chỉ thích ngồi một mình, đọc sách triết học, nhân sinh. Biên Nhược Thủy ngủ say đến nỗi chúng tôi lén cắt tóc hắn cũng không hay. Sáng hôm sau, hắn cứ thế chạy đi học, đầu tóc lệch phèo.

Trên đường đến trường, hắn nhặt rác và bỏ vào thùng. Khi cả lớp xem "Cảm động Trung Quốc", hắn đứng dậy vỗ tay nhiệt tình. Mỗi lần có cuộc thi sáng tác văn chương, hắn lại mang ra những câu nói nghe thiển cận mà phân tích sâu sắc, như muốn đào đến tận cùng của nhân sinh.

Nhưng rồi, mọi thứ thay đổi. Lâu ngày không gặp, Biên Nhược Thủy đã đổi kiểu tóc thịnh hành. Hắn bắt đầu trốn học, ngồi quán bar như một thiếu gia. Nụ cười của hắn không còn trong sáng, mà như đang đóng kịch. Tôi nhận ra mình đã từng thích hắn, từng thích Dương Thông Đầu, từng thích đứa bạn học như bị phủ bụi của mình.

Tôi chửi hắn trước cả lớp, chỉ vì hắn đánh thức tôi. Tôi đá hắn ở cổng trường, chỉ vì hắn kể về mấy nữ sinh. Tôi rêu rao nhật ký của hắn, chỉ vì hắn hay nhìn lén lớp trưởng. Nhưng lần tôi muốn động thủ nhất là khi hắn gọi tôi là "bạn". Hắn đứng ở cổng quán bar, mặc bộ quần áo đắt tiền, nói một câu bình thường đến bất thường: "Chào bạn..."

Trong giấc mơ, tôi thường thấy ánh mắt trong suốt của một bé trai nhìn tôi cười. Tôi đẩy hắn ra, nhưng hắn vẫn cười. Hắn bảo tên hắn không phải Dương Thông Đầu, mà là Biên Nhược Thủy. Bởi mẹ hắn muốn hắn lớn lên trong lành như nước.

Biên Nhược Thủy - một câu chuyện về tình bạn, sự thay đổi, và những cảm xúc chân thật nhất trong cuộc đời.

Trang chủThể loạiTopCủa tôi