---
Giới thiệu truyện: Hành trình trở về trong cơn tuyết
Cuối năm 2014, Hồ Đào rời bỏ cuộc sống ồn ào, tìm đến Vân Nam để bắt đầu một chương mới. Cô chọn sống dưới chân núi, nơi căn nhà gỗ nhỏ bé nép mình trong gió lạnh. Tiếng kẽo kẹt của cánh cửa gỗ mỗi khi gió thổi qua, cùng bầu trời đầy mây đen nặng trĩu, tạo nên một khung cảnh u tịch nhưng đầy chất thơ. Khi đêm xuống, ánh đèn đường cũ kỹ bên ngoài nhà bật sáng, Hồ Đào nheo mắt, nhìn thấy những bông tuyết nhỏ li ti bay lơ lửng trong không trung.
Ông chủ nhà mang đến một chậu than ấm, vui vẻ hỏi:
“Cháu từng nhìn thấy tuyết chưa?”
Hồ Đào khẽ cúi đầu:
“Cháu từng thấy rồi ạ.”
Nhưng không chỉ đơn giản là nhìn thấy, cô đã từng suýt mất mạng vì tuyết.
Tuyết rơi khiến lòng người chợt thấy cô đơn và lạc lõng. Đêm ấy, Hồ Đào chìm vào một giấc mơ dài. Cô mơ về mùa đông đầy tuyết năm mười bảy tuổi, khi lớp học không có máy sưởi, mọi người đều cầm túi chườm nóng để giữ ấm. Giáo viên viết lên bảng đen:
“Nhìn vào những dấu vết cũ, như chỉ mới hôm qua, khiến người ta không cách nào nén nổi cảm xúc.”
Rồi thầy gọi Lâm Hướng Tự, một nam sinh cao lớn với bộ đồng phục trắng xanh, đứng lên giải thích. Giọng nói trầm ấm của cậu vang lên, khiến Hồ Đào không khỏi bồi hồi...
Hãy cùng khám phá hành trình quay về quá khứ của Hồ Đào, nơi những ký ức đong đầy cảm xúc và bí ẩn dần được hé lộ. sstruyen mời bạn đón đọc tiếp câu chuyện đầy lôi cuốn này!
---
Từ khóa SEO: truyện ngôn tình, Hồ Đào, Lâm Hướng Tự, tuyết rơi, ký ức tuổi trẻ, sstruyen.